Thứ Ba, 17 tháng 5, 2022

TÓC ĐUÔI GÀ -Thơ Huy Văn


TÓC ĐUÔI GÀ

 

Thương Em tóc thả đuôi gà

Áo bà ba trắng đường qua cánh đồng

Tuổi thơ chung một dòng sông

Chung nguồn vui giữa mênh mông lúa vàng.

Thuở còn rộn rã thôn trang

Trống dồn chân bước, trường tan lớp chiều

Hồn nhiên như tiếng sáo diều

Ngây thơ như bước tin yêu vào đời

Nhưng rồi vật đổi sao dời

Em qua xứ khác, tôi rời làng xưa

Đuôi gà biền biệt nắng mưa

Tóc sương của một thời chưa biết buồn

Bây giờ chớp bể mưa nguồn

Sợi treo nhánh bạc, sợi buông ngắn dài

Tôi theo vận nước miệt mài

Em thành sương phụ, tóc cài khói mây

Đuôi gà một dạo thơ ngây

Qua bao dâu bể giờ đây nặng sầu

Từ cơn mưa bão giang đầu

Đời mình cũng lắm cơ cầu nổi trôi

Nhớ quê lòng chợt bồi hồi

Tóc đuôi gà vẫn trong tôi rộn ràng

Bến sông, trường cũ, thôn làng

Là màu kỷ niệm mênh mang trong đời

Đêm nay hồn vượt biển trời

Nhớ người lòng gửi đôi lời vọng xa

Về đâu mái tóc đuôi gà?!

Tình quê xin mãi đậm đà không phai.

HUY VĂN


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!