TRẮC TRỞ VẦN
Muốn nói với em một điều rất lạ
Bằng chữ “ sorry “ vì quên tất cả
Từ không gian đến thời khắc vừa qua
Đáng tiếc, lâu rồi anh đi xa quá
Trong ngôn ngữ thơ gọi là vần trắc
Cuối câu ngắn, dài … phải dùng âm sắc
Thế còn gì lời thoảng nhẹ dịu êm
Khi tri kỷ gật gù không thắc mắc






