TÌNH NGÀO NGẠT HƯƠNG
Anh về
Tiếng lục lạc khua
Thả hương trên gối
Thả bùa trong chăn
TÌNH NGÀO NGẠT HƯƠNG
Anh về
Tiếng lục lạc khua
Thả hương trên gối
Thả bùa trong chăn
LỤC BÌNH TRÔI SÔNG
Lục Bình xuôi ngược trôi sông
Mênh mông trời nước đục trong không hề.
Luyến lưu bãi đậu bến mê
Trên dòng sông chảy thủy triều lông bông...
CÓ PHẢI?
Có phải cô nương Dương Thái Trân?
Gặp nhau tử muôn kiếp hồng trần
Sóng tình chao đảo hồn chia xác
Ánh mắt si mê vía tách thần
Hào kiệt xưa nay ai chẳng luỵ…
Anh hùng kim cổ ải giai nhân
Vượt qua luyến ái thành chơn Thánh
Từ Hải yêu Kiều tiêu xác thân
Kiều Mộng Hà
July.02.2026
CHỈ CÒN TA VỚI TRĂNG
(Ngũ độ thanh)
Sóng giữa đêm dìu biển mộng mơ
Lòng đang lạnh giá chẳng ai ngờ
Mong làn gió nhẹ đừng chen cửa
Để bóng trăng vàng lại dõi thơ
Đã biết hồn mây ngoài hẻm đợi
Nào hay cảnh nắng cạnh sân chờ
Khi lời bản nhạc buồn xa vắng
Chạm phải âm đàn rã tiếng tơ ./.
LCT
3O/O6/2O26
GIÃ CHỢ
(Ghi để nhớ 37 năm (1989-2026)
buôn bán sống nhờ chợ Gia Ray)
Áo cơm lăn lóc chợ người
Đời mòn cuốn gói về nơi đứng, nằm
Nhìn bèo bọt phía xa xăm
Sông chiều lặng vắng chẳng tăm tiếng gì
ĐÒ CHIỀU
Trên con đò vắng lúc chiều buông
Lão lái trầm tư, dạ trĩu buồn
Chẳng có một ai chờ đợi chuyến
Chỉ còn ngọn gió thổi se hồn
Cất lời vọng cổ sầu tê tái
Quặn nỗi hoài hương nhớ dập dồn
Làn điệu nam ai đầy khắc khoải
Tan vào mông quạnh buổi hoàng hôn.
Sông Thu
( 29/06/2026 )
BÊN EM CHIỀU NHẠT NẮNG
Nắng tà bóng ngã dáng liêu xiêu
Ta bước bên nhau một buổi chiều
Giọng nói dịu dàng thơm mật ngọt
Tiếng cười rộn rã ngát hương yêu
Tình như hoa bướm xinh ngây ngất
Duyên tợ trăng sao đẹp mỹ miều
Cầm sắc du dương hòa hảo hợp
Đường trần mây nước gió hiu hiu
Hưng Quốc
Texas 6-27-2026
Phân tích bài thơ MÈO HOANG VÀ LÃO
Bài thơ "MÈO HOANG VÀ LÃO" của Lý Đức Quỳnh là một thi phẩm ngắn nhưng hàm chứa nhiều lớp nghĩa. Ở bề mặt, bài thơ kể về một con mèo hoang thường lui tới một ngôi nhà có ông lão cô độc. Nhưng càng đọc kỹ, ta càng nhận ra đây không phải là câu chuyện về con mèo, mà là câu chuyện về hai kiếp cô đơn nhận ra nhau, hai sinh thể bị thời gian và cuộc đời đẩy ra bên lề, rồi tìm thấy nơi nhau một chút hơi ấm cuối đời.
Điều đáng quý là tác giả không dùng những lời than thở hay triết lý trực tiếp. Mọi suy tư đều được gửi vào hình ảnh, khiến bài thơ vừa chân thực, vừa giàu sức gợi.