Phân tích bài thơ GỌI VÔ CÙNG của Lý Đức Quỳnh
Bài thơ “Gọi Vô Cùng” của Lý Đức Quỳnh là một khúc bi ca về sự chia lìa mẹ – con trước cái chết. Nhưng vượt lên nỗi đau riêng, bài thơ chạm tới tầng sâu phổ quát của thân phận con người: khi còn mẹ thì muốn thoát khỏi vòng tay chở che, đến lúc mất mẹ mới hiểu rằng mọi cuộc đời đều chỉ là hành trình đi tìm lại hơi ấm đã không còn.
Điều đặc biệt của bài thơ là tác giả không dùng những tiếng khóc dữ dội hay bi lụy. Toàn bài được viết bằng giọng nghẹn nén, nhẹ, lạnh, lặng — mà chính sự kìm nén ấy khiến nỗi đau càng thấm sâu.







.jpg)