LỤC BÌNH KHÔNG BẾN
Không bờ chẳng bến lục bình trôi
Sông rộng núi dày mấy khúc đồi
Non nước đa tình sầu viễn xứ
Tầng mây ngất ngưởng vút nền trời
Biết chăng giá buốt qua đồi vắng
Tim thắt từng hồi dạ tả tơi
Tuyết đổ mưa nguồn hồn lạnh buốt
Lòng sầu không bến đổ cơ ngơi
Trần Đông Thành



.jpg)


