Phân tích bài thơ BẾN TRẦN GIAN của Lý Đức Quỳnh:
BẾN
TRẦN GIAN
Ta
ngồi đợi giữa bến trần gian
Vớt
mảnh pha lê nắng rộm vàng
Rạo
rực cùng dòng trôi lướt thướt
Cồn
cào với nhịp vỗ mơn man
Chờ
trông, mãi rụng từng mong ngóng
Luyến
tiếc, hoài lưu những buộc ràng
Cổ
độ, dài đêm nhìn vọng tưởng
Đồng
dao trở lại “Bắc Kim Thang”
Lý Đức Quỳnh







