Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

NGƯỜI ĐÃ XA RỒI-LCT/họa:Lý Đức Quỳnh


NGƯỜI ĐÃ XA RỒI
(THTK)

NGƯỜI đã rời ta buổi sớm mờ
ĐI về nẻo ấy miệt trời mơ
MỘT canh bạc đổi nào ai đón
NỬA cuộc đời chia mấy kẻ chờ
HỒN lả cơn sầu bên gối mộng
TÔI ghìm giọt đắng giữa vần thơ
MẤT khi để sóng tình mê hoặc
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ ./.

LCT 21/10/2018

DU SƠN TÂY THÔN-Lục Du /Diễn Nôm:Đỗ Chiêu Đức


DU SƠN TÂY THÔN 
Lục Du

             Sơn cùng thuỷ tận nghi vô lộ,         山窮水盡疑無路,
             Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn !  柳暗花明又一村!
Có nghĩa :
     Núi đã cùng, nước đã tận, ngỡ là đã cùng đường rồi, không ngờ phía trước lại có ... Liễu xanh om hoa rực rỡ lại đưa ta đến một thôn làng khác nữa !
     Câu nầy còn dùng để chỉ : Những việc tưởng đâu đã hết hi vọng rồi, nào ngờ lại mở ra được hướng giải quyết mới còn tốt hơn là cơ hội cũ nữa ! Ta hay đọc thấy câu nầy trong  các truyện xưa, nhất là trong các truyện võ hiệp kỳ tình Trung Hoa :
                 Non cùng nước cạn ngờ vô lối,
                 Liễu biếc hoa hương lại một thôn !

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

BỐN MÙA ĐỢI AI-Trịnh Cơ và Thi Hữu


BỐN MÙA ĐỢI AI ....

Em đến thăm vào giữa tiết Xuân
Hoa tươi nở rộ đã bao lần
Bướm ong đùa giỡn ngoài vườn rộng
Anh thấy tâm hồn bỗng lạnh căm.

Hè về hoa lá vẫn chờ trông
Ánh nắng vàng hoe ngợp cõi lòng
Em tới khi đàn ve cất tiếng
Hỏi rằng em gái có buồn không ?

THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ-Bà Huyện Thanh Quan/ Phụng họa:Nhiều Tác Giả


THĂNG LONG HOÀI CỔ

Tạo hoá gây chi cuộc hí trường
Đền nay thấm thoắt mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Ngàn xưa gương cũ soi kim cổ
Cảnh ấy người đây luống đoạn trường

BÀ HUYỆN THANH QUAN

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

CHIỀU BÊN SÔNG NƯỚC-Thiền Sư Xóm Núi&Thi Hữu


Chiều Bên Sông Nước
   (mượn ý bài Bạc Mô của Đỗ Phủ)

Mù mịt quê nhà sông nước ơi
Chiều hôm lãng đãng lạnh mây đồi
Hoa chen cỏ dại e dè ngủ
Chim đậu cành cao ríu rít chơi
Lâu lắm thuyền chưa về bến cũ
Lạ chưa tâm lại cảm thu người
Bây giờ tuổi đã,bao giờ nữa!
Tóc trắng cần chi đợi tuyết rơi

Thiền Sư Xóm Núi

XUÂN ƯỚC MƠ-Thơ Ngô Đình Chương


Xuân Ước Mơ 

Gặp nhau lần thứ nhất
Tình cảm ấy "Ru Em"
Bầu không khí thân mật
Chúng ta thành bạn quen

Trời cho anh tiếng hát
Tôi chỉ một tấm lòng
Những đứa con Âu Lạc
Trên đất khách phiêu bồng

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

GIẢI NOBEL CHO MẠC NGÔN-Paul Nguyễn Hoàng Đức


GIẢI NOBEL CHO MẠC NGÔN
TỪ HƯỚNG NHÌN XÃ HỘI

Paul Nguyễn Hoàng Đức

Nobel là một giải thưởng có uy tín bậc nhất thế giới giành cho khoa học và văn học. Vì thế, trước hết xin chúc mừng tác giả Mạc Ngôn và quốc gia cộng sản Trung Quốc, sau nữa là nhân dân Trung Quốc đã đoạt giải Nobel văn chương thứ hai sau giải Nobel thứ nhất giành cho Cao hành Kiện. Tuy nhiên, dù đồng tình hay phản đối thì mỗi giải Nobel đều để lại bài học cho chúng ta chiêm ngắm và phản tỉnh cả cái hay lẫn cái dở của nó. Trong bài này, tôi không có ý định tìm tòi những giá trị mỹ học của văn chương Mạc Ngôn, bởi giá trị mỹ học cũng như tu từ pháp không phải là cái dễ dàng hiển lộ trong thời gian ngắn được, ngược lại nó đòi hỏi thời gian lâu dài để thẩm thấu và thẩm định. Nhưng văn học là nhân học! Văn học là cuộc đời! Vì thế nếu cần phải nhìn ra một bài học về xã hội, thì điều đó cũng chẳng kém quan trọng hơn bài học về mỹ học. Vả lại cái nhìn về xã hội sẽ thêm vào cho chúng ta cái gọi là “chân lý là toàn thể”. Và nó càng tạo ra một đánh giá toàn thể hơn về tầm vóc của tác giả.

CANH CHẦY THỔN THỨC-Hương Thềm Mây&Thi Hữu


CANH CHẦY THỔN THỨC

Đường mây ngõ vắng thật buồn ghê
Bạn cũ bao thu chẳng thấy về
Khép mở thời gian hiu lối nhỏ
Lại qua mưa nắng hút triền đê
Lời tiêu man mác khơi niềm mộng
Tiếng trúc bồi hồi vẳng khúc quê
Thổn thức canh chầy tâm sự gửi
Tơ vương én dệt bóng sương kề
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm 4.10.2018