Vu Lan Chùa Phổ Từ
“Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông “
Tháng tám mùa Vu Lan hiếu hạnh
Trời thu phảng phất bóng mây hồng
Vu Lan Chùa Phổ Từ
“Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông “
Tháng tám mùa Vu Lan hiếu hạnh
Trời thu phảng phất bóng mây hồng
“TRỜI SÀI GÒN - CHỢT MƯA CHỢT NẮNG”
Tản Mạn - Nhất Hùng
Ai từng sống ở Sài Gòn hẳn đều đã nghe và hiểu câu “Trời Sài Gòn Chợt Mưa Chợt Nắng”. Hiện tượng này là đề tài của nhiều bản nhạc, văn thơ vang tiếng một thời. Sài Gòn ảnh hưởng khí hậu nhiệt đới, nắng nóng mưa nhiều nhưng mưa nắng Sài Gòn lạ lắm. Trời đang nắng chói chang, sáng rực rỡ, bỗng trên cao trút xuống cơn mưa. Khi lắc rắc, khi rào rào nặng hạt. Lúc một hai phút, lúc kéo dài cả tiếng nhưng hiếm khi dai dẳng dầm dề. Có cơn mưa như chạy trước mặt mình, chạy từ phố này qua phố khác. Người Sài Gòn, vẫn biết Hè là thế nhưng có thể chủ quan, có thể không ngờ nên vẫn bất ngờ gặp những cơn mưa bất chợt. Ngày ấy, hầu hết đều dùng xe hai bánh, nên không ai mà lại chưa từng một lần ướt như chuột lội vì không kịp tìm được chỗ trú mưa.
HUYỀN THOẠI 12-6
Có thể nói không bài thơ hay nào, không của một thi sĩ giỏi nào, Và, không thi sĩ giỏi nào không có một huyền thoại đẹp .
Thí dụ sáng giá nhất là huyền thoại " Tố của Hoàng ơi " của thi sĩ lãng mạn Vũ Hoàng Chương, nhà thơ tình cảm bão lũ mưa cuồng, thoạt nghe thì khó chịu như bị " nội thương ngoại cảm ", nhưng đọc lâu rồi, có vẻ khách thơ cũng lặng yên, thở dài thương cho một mối tình tưởng thấp thoáng, hoá trầm kha, nan y chi lạ.
MÙI CỦA TẾT…
Hồi còn bé, tôi rất mong ngày Tết. Không phải vì Tết có nhiều món ăn ngon, cũng không phải vì những bộ áo quần mới, cũng chẳng phải Tết có được thêm tiền lì xì. Tôi mong Tết vì cái mùi của Tết. Cái mùi mà bây giờ lên hàng lão tôi khó tìm thấy đủ như những ngày xưa.
‘Bình an dưới thế cho người thiện tâm’
Tác giả: Nguyễn Tuấn
Đêm nay là đêm Chúa ra đời hơn 2000 năm trước, và Sài Gòn đang rộn ràng đón ngày lễ trọng đại. Xin mượn dịp này để mến chúc các bạn một mùa Noel tràn trề hạnh phúc và an bình.
Cứ mỗi lần mùa Giáng Sinh về là tôi nhớ đến câu tiếng Latin mà một tiền bối nào đó đã dịch sang tiếng Việt là:
“Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
Bình an dưới thế cho người thiện tâm.”
Dịch thiệt hay!
TẢN MẠN VỀ O HUẾ
Bà xã của tôi là một cô gái Huế, nói theo kiểu Huế là một o Huế. Dù cho bây giờ o Huế của tôi đã phần nào không còn là "rặc" Huế nữa, nhưng chỉ cần là sinh đủ tiêu chuẩn o Huế rồi.
MẸ VÀ QUÊ HƯƠNG
–Trần Trung Đạo
Một danh ngôn mà chúng ta thường nghe “thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt vời và vĩ đại nhất vẫn là trái tim người mẹ”.Thật vậy, bao nhiêu thơ viết về mẹ cũng không đủ, bao nhiêu nhạc hát về mẹ cũng không vừa. Biển Thái Bình bao la, nước sông Hằng cuồn cuộn nhưng không sao có thể so sánh được với tấm lòng của mẹ. Bản nhạc nào viết về mẹ cũng hay, bài thơ nào viết về mẹ cũng cảm động bởi vì ngôn ngữ dành cho mẹ là ngôn ngữ của trái tim.
ÁM ẢNH
Trong status cách đây mấy ngày, tôi thú nhận có thể tôi bị chứng hậu chấn tâm lý (Posttraumatic Stress Disorder- PTSD), tức những khủng hoảng sau một số biến động lớn. Tuy nhiên, tôi không nghĩ tôi là trường hợp cá biệt. Nhìn quanh, tôi thấy hầu hết bạn bè tôi ở hải ngoại đều thế. Đều bị ám ảnh về Việt Nam.
TÙY BÚT VỀ PUTIN
Người Pháp có câu ngạn ngữ thâm thuý: “Les peuples heureux n’ont pas d’histoire” (Những dân tộc may mắn không có lịch sử). Không có thiên tai, không có chiến tranh, không có anh hùng… Các sử gia không có gì để viết cả! Nước Na Uy vừa được bình chọn là nước hạnh phúc bậc nhất thế giới nhiều năm liền đó thôi. Bởi lẽ, mấy trăm năm nay lịch sử nước này chẳng có gì để viết cả.
-Trần Mạnh Hảo
CÓ NÊN THA THỨ CHO CON CHUỒN CHUỒN NGÔ?
Chiều qua, lúc hoàng hôn, đang ngồi trên bàn viết gõ laptop, chợt một con chuồn chuồn kim bé tí ti xanh biếc, từ ngoài cửa sổ bay vào đậu trên cây bút bi dựng đứng trong hộp bút của tôi. Tôi giật bắn mình, có cảm giác hồi bé tí, khoảng năm 1953 ngồi bên ông nội sát bờ ao thì một chiếc máy bay bà già của Pháp dẫn đường cho máy bay ném bom lao tới trên bầu trời Sông Đáy ném bom napan ( bom lửa)…Vốn ác cảm và căm thù con chuồn chuồn ngô từ lúc 8 tuổi, tí nữa làm tôi mất mạng. Nhưng từ 15 tuổi, nhờ Chúa và Phật dạy “hãy tha thứ cho kẻ thù của con”, nên tôi đã hòa giải với chuồn chuồn kim, chuồn chuồn ớt, chứ với bọn lừa đảo như chuồn chuồn ngô, thì xin Chúa và Phật, con sẽ không bao giờ tha thứ !
Huế Ơi! Thương Lắm
Năm nay bao nhiêu tai họa dồn dập. Đầu năm nạn dịch
Covid_19 ập đến, kế tiếp cháy rừng nhiều tiểu bang ở nước Mỹ, những
ngày qua nơi quê nhà lại xảy ra bão lụt
lớn.
Nghe
ngóng tin tức cũng như được thấy nhiều hình ảnh trên mạng xã hội, đầu tháng 10
tại thành phố Huế bão lụt kéo đến làm vô số người chết, mất tích và mấy chục
căn nhà bị ngập lụt. Chưa kể các huyện Quảng Điền, A Lưới, thị xã Hương Trà,
Phong Điền v..v...những vụ sạt lở vùi lấp người dân vô tội thật buồn thảm. Nhìn
thành phố Huế tứ bề nước lũ mênh mông mà thắt ruột chao lòng khôn tả.