Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020

LÁ THƯ VỀ HUẾ-Thơ Thanh Thanh và Thơ Họa


LÁ THƯ VỀ HUẾ

Tui biết ngoài miềng bậu đợi cánh chim xanh
Ðem lại tin lành của người ngàn dặm ngái.
Thắp một tuần hương vọng mười phương bậu vái
Cho kẻ xa nhà mau trở lại quê-hương.

Có thuở đời mô eng với ả đương thương,
Tạm cách đôi đường mà tình thường nỏ sợ:
Ánh sáng phồn-hoa rạng lòa nơi phố chợ
Ai bảo chưa hề quyến dỗ khách thiêu-thân!

Bước tới nơi ni bấn loạn cả tâm-thần:
Cuộc sống quay cuồng như tuồng chong-chóng lượn.
Phải đuổi xua ngay những tình vay, ý mượn,
Ðể vượt theo đà tiến tới với người ta.

Chừ tả răng ra tất cả vẻ nguy-nga
Ðô-thị Sài Gòn, hòn minh-châu bất-diệt.
Vô thấu Miền Nam mì càng yêu nước Việt,
Nhưng cũng lại càng thương nhớ Huế trung-nguyên.

Thiếu một sông Hương với sáu nhịp Trường-Tiền,
Vành nón bài-thơ nghiêng duyên ngày bốn bận.
Áo trắng líu-lo, ngàn o như rứa lận,
Mui má lên hường, phổi nở, dáng đi thanh.

Thiếu một Ngự-Bình sau méo, trước tròn vanh,
Nước mắm chan canh, bánh bèo chèo mấy chục.
An-Cựu điềm trời, hễ mưa trong, nắng đục,
Lăng-tẫm, chùa-chiền thúc giục gót nhàn-lâm.

Nhớ quá đi thôi, dào-dạt ý tình câm,
Nhắn bậu kiên-tâm chờ tui ngày tái-hợp.
Mai mốt tìm về giữa lòng quê thắm ngợp
Sẽ viết trăm bài thơ Huế đẹp hơn ri...

     Tại nhà Hồ Đình Phương
    Chợ Quán, Chợ Lớn, 1957
THANH-THANH

Bài Họa:

NHỚ QUÊ NHÀ

Rứa là tui gởi lại Huế tuổi thơ xanh
Cất bước lên đường về một nơi xa ngái
Những lúc nhớ nhà cứ âm thầm vọng bái
Cho hồn quyện khói, mượn gió gặp cố hương

Chẳng giấu chi mô, ngoài nớ có người thương
Lữ thứ xa xôi, buổi nhiễu nhương cũng sợ
Bến nước mười hai, miếng lụa đào giữa chợ
Cái phận nghèo thường bạc bẽo quấn vào thân

Vật chất lên ngôi ngự trị cả tinh thần
Thử thách đời nhau trên muôn vàn sóng lượn
Cỏ dại đơm hoa, bóng phù vân vay mượn
Giữa cuộc tồn sinh lận đận cả đôi ta

Lời yêu thương xưa như khúc hát ngân nga
Vượt thời gian và xuyên không gian hoại diệt
Vượt thoát vô thường lóe ánh ngời siêu việt
Hoa rụng hoa tàn, hương vẫn ngát trinh nguyên

Cứ rứa ngày đi qua ngõ phố kim tiền
Đan cửi cộ xe, phất phơ màu áo gấm
Giả tạm phấn son điểm trang đời lừa lận
Vẫn đẹp trong hồn cõi gió mát trăng thanh

Tình tự quê hương, ánh nhật sáng long lanh
Trước cửa năm hai ngàn tròn thêm hai chục
Kiếp thăng trầm trải biết bao dòng trong đục
Hiện thực đời người không kinh điển hàn lâm

Răng rứa chừ đành đối nguyệt chuốc lặng câm
Nhìn mây gió mà xót đau niềm tan hợp
Chim thiên di lạc lõng trời xa đến ngợp
Ngại chưa tề, nhớ biết gởi chỗ mô ri ?!

Lý Đức Quỳnh
   15/3/2020

TUỔI VÀO ĐỜI.

 

Tuổi vào Đời lòng chan chứa sức Xuân xanh

Cả một bầu trời Tâm thương yêu rộng ngái

Nơi Tâm hồn trong sáng tiến tới tương lai

Dù cuộc thế đổi thay nơi chốn Quê hương...

                 xxx

Thuở ấy ai ai  cũng có người yêu thương,

Mang hy vọng niềm tin yêu không lo sợ.

Dẫu gian khổ tranh đua đông người ở chợ.

Khối tình thương vẫn đeo đẳng vào thân.

               xxx

Nỗi nhớ Cha thương Mẹ  bấn loạn tinh thần,

Viễn xứ xa ngàn dặm trên muôn ngàn sóng lượn.

Thân gái dặm trường cảnh phồn hoa vay mượn,

Khiến cuộc đời vất vã chia biệt  đôi ta...

               xxx

Lòng mong ước cho Đất Nước khải hoàn ca

Vượt thời gian, không gian muôn đời bất diệt.

Len lỏi Tâm hồn với tinh thần Nam Việt.

Thắm thiết tình yêu Đất Nước  thật Trung nguyên.

              xxx

Tình  yêu thương không vì̀ Vật chất Kim Tiền

Hay ngựa xe, Đất Điền Nhà cao mấy bận

Đều giả tạm bởi xảo ngôn lừa dối lận.

Hảy chân thật trong nề nếp cao thanh...

             xxx

Tâm vô ngại như vầng Nguyệt ánh trong  vanh

Noi đuốc Huệ dù tuổi đã hơn bảy chục.

Mong an ủi cuộc đời dẫu Đời trong đục

Để cho Tâm thức an nhiên khỏi sai lầm.

              xxx

Để  tuổi già  không hối hận phải lặng câm,

Nên xả bỏ bởi trò đời khi tan hợp.

khiến đời người tuổi xuân tàn chết ngộp

Ngòi bút ni xin gởi Biết có mô ri....

 

Mỹ Nga

   17/07/2026 Âl 04/06/ Bính Ngọ

 

CHẲNG RA CHI

 

Đầu cọc nhọn có cặp mắt chim xanh*

Lúc mưa dứt đất xông mùi ngai ngái

Dưới dòng nước cá đang bơi qua lại

Trên đường làng có một kẻ ly hương.

 

Chiều xuống chậm đi tìm những nguồn thương

Con nhái bầu hình như đang run sợ**

Hạ thấp mình còn giương đôi mắt ngó-

Vào chân người , sẽ giẫm đạp lên thân.

 

Từng bước chân đi đến viếng đình thần

Thắp nén nhang khói hương lồng bay lượn

Bốn  tám năm gởi đời trên đất mượn

Nay không còn trĩu nặng gánh vai ta.

 

Mặt trời đang ngả xuống ở phương xa

Ngàn hoa lau vẫy tay chào tạm biệt

Người nhìn theo bỗng nghe lòng da diết

Một ngày rời sau đó có còn nguyên.

 

Đêm nay tan mai trở lại hiện tiền

Không than thở , chẳng muộn phiền gởi gấm

Bao nhiêu lâu xa quê đời gậm nhắm

Trói quàng thân vì một chút âm thanh.

 

Ánh hào quang vụt tắt lịm rất nhanh

Trên đôi mắt  quầng đen tinh thể đục

Tuổi đời nay giờ đây hơn bảy chục

Còn mong gì lấp biển phá sơn lâm.

 

Chuỗi ngày dài mắt nhắm với miệng câm

Nghe trở trăn buồn vui tan với hợp

Nẻo quang vinh mắt người đang choáng ngộp

Ta gập người xem đó chẳng ra chi.


2026-07-19

   Võ Ngô

*Chim bói cá

** Loại nhái ở trên bờ giồng , ít xuống nước.

 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!