CHÚNG TA CÒN CÓ
QUYỀN NGẠO MẠN KHÔNG?
Trịnh: “Gia tài của mẹ là nước Việt buồn…”
Mấy hôm nay, lòng
cứ nằng nặng buồn, không cất đi được.
Từ Sài Gòn bay ra
Đà Nẵng xuống Hội An – buồn. Quay lại Đà Nẵng – buồn. Bay vào Sài Gòn – buồn.
Tin Chu Hảo,
Nguyên Ngọc từ bỏ Đảng nguy cơ kéo theo hệ lụy giập tắt vài ánh nến tri thức vừa
leo lét trong đêm – buồn. Đọc phải đoạn văn bạn viết tuyên bố “triết gia hàng đầu
châu Á” – buồn. Bạn thơ từ hải ngoại báo tin vui có thơ vào tuyển quốc tế – buồn.
Ghé quán cóc đụt nắng, cô gái mang li cà phê đến, đặt nhẹ nhàng rồi quay đi, có
bao nhiêu nguy cơ ẩn trong đó – buồn. Tin nhảm từ điện thoại thông minh chàng trai
trẻ bàn bên cạnh chưởi Đảng nhu nhược sắp dâng đất nước cho Trung cộng – buồn.
Nhắn tin chúc sinh nhật cháu ngoại – buồn…
Bao oan khuất diễn
ra xung quanh, bao tiếng kêu của sinh linh từ quê nhà nhờ hỗ trợ, mà mình thì
chữ nghĩa bất lực. Không thể bao xâu hết, không thể làm gì hơn – buồn. Ngay cái
chuyện cỏn con như tiền tàu xe, quà mọn an ủi bà con cũng phải rờ cái ví lép
tính toán, chứ không xả láng như thuở còn “đại gia” – buồn.
“Chúng ta còn có
quyền ngạo mạn không?” - cái tít bài viết từ mùa Hè 2011 cứ lởn vởn trong đầu,
không dứt ra được Tâm trạng nay sao giống hôm xưa, như đúc. Xin trích đăng phần
đầu.
*
Năm ngoái, trên
vùng trung du kia - khi đài báo lũ lên đỉnh cuốn trôi cả ngàn nhà dân Phú Yên,
thì dưới xuôi này - người thơ trẻ mãi oang oang với bạn hữu về tập thơ vừa xuất
bản. Rồi nguyên buổi chiều ở bàn tiệc, và cả tối hôm đó, bạn trẻ vẫn cứ lâng
lâng, như chưa hề có gì xảy ra.
Ta đóng khung
mình trong chăn chiếu nhỏ hẹp, mà không chịu nhìn ra bên ngoài. Ta vẫn còn là
trẻ con to xác mà cứ ngỡ mình đã lớn.
Trước đám trẻ
châu Phi đang chết đói, J-P. Sartre - ông hoàng triết học hiện sinh - dứt khoát
rằng, tác phẩm ưng ý nhất đời ông La Nausée chỉ đáng vứt đi! Chính xác: VỨT ĐI.
Không phải điệu đà làm dáng, mà đó là tiếng kêu bật ra trong giây phút hoát ngộ
của trí thức lớn trước đau khổ phận người.
Còn bạn? Bạn viết
mươi bài khảo cứu dân tộc học, khá lắm; nhưng trước bà mẹ Churu thiếu ăn, lưng
còng, mắt mờ, tay chân yếu không ai chăm sóc, bạn có quyền kiêu ngạo về mấy
thành tích cỏn con đó không?
Trước đám trẻ
Stiêng thất học, hàng ngàn cô gái miền Tây bỏ làng vào thành phố làm ô-sin chấp
nhận bao nguy cơ rình rập, hỏi bạn có còn giữ được thái độ ngạo mạn về bằng cấp
bạn giật được ngoài chợ đời, cùng vài đầu sách nghiên cứu mới in, với mấy tập
thơ mọn vừa phát hành không?
Nữa, khi mỗi ngày
bà con xóm giềng bạn chịu bạt ngàn oan khuất không biết kêu vào đâu, bạn có còn
đủ “dũng khí” để ưỡn ngực về vài huy chương, vài giải thưởng giật được?
Bạn trả lời là
có! Vâng, - có thể lắm. Bạn có quyền lí sự, đời là thế. Và lương tâm bạn thanh
thản mang cất cái hàm răng [giả] để vô tư đi vào giấc ngủ. Hay khi bạn làm được
vài hành vi bố thí nào đó, bạn phủi tay và quay lưng như xong phận sự. Bạn tiếp
tục làm công việc bạn đang làm, tiếp tục ưỡn ngực, tiếp tục chương trình ngạo mạn.
Vâng, có thể lắm. Không vấn đề gì cả.
Chỉ xin hỏi: BẠN
ĐÃ THỰC SỰ LỚN CHƯA?
Nguồn: Từ Fb của nhà thơ,nhà văn hóa Inra Sara
Đây là trang web của ông:
Trả lờiXóahttp://inrasara.com
https://2.bp.blogspot.com/-3YZfmBpeFDA/W6N6ML6bhQI/AAAAAAAAJE4/7sboIianwKMjfnVPNCTLZydaqXJW58T5QCLcBGAs/s1600/thacnuoc1.gif
Cảm ơn DVD !
XóaChúc bạn cuối tuần nhiều vui !
MT về thăm blog , ghé sang thăm anh Đ Q . Tháng 11 nhiều niềm vui , yêu thương , may mắn ..anh nhé!
Trả lờiXóaRất vui có MT ghé thăm.
XóaChúc em luôn an lành,hạnh phúc !