Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

TRĂNG CẢM HOÀI-Thơ Phương Hà và Thơ Họa


TRĂNG CẢM HOÀI

Trăng khuya nhè nhẹ lướt qua song
Thăm kẻ cô đơn chốn lãnh phòng
Trống trải giường đôi, chăn gối lạnh
Âm thầm bóng chiếc, tách trà không
Trang thơ khắc khoải niềm nhung nhớ
Nhật ký hoen nhòa nỗi đợi mong
Thương cảm, nguyệt tràn ôm dáng bạn
Đêm dài hiu quạnh, gió mênh mông...
Phương Hà

Bài Họa:

SẦU CÔ PHỤ

Lặng ngắm trăng mờ tựa mé song
Ngàn thâu bóng tạc tượng cô phòng
Chăn êm,nỡ chịu niềm hoang lạnh
Nệm ấm,cam đành nỗi trống không
Vượt biển người xưa hờn sóng dạt
Neo thuyền bến cũ lịm trời mong
Đông dài tím ngát hoa xoan nở
Não khúc xuân thì gọi quạnh mông…
Lý Đức Quỳnh
    8/2/2020

NGUYỆT VẤN

Gió nghẹn ngoài hiên, nguyệt ló song,
Thương niềm cô quạnh gái khuê phòng!
Gối sầu đơn chiếc, người cam đặng,
Trăng lạnh lẻ đôi, ai thấu không ?
Kẻ nhớ, nước trôi tràn bến đợi,
Đò sang, sóng cuộn lở bờ mong !?
Chân trời góc bể,...đâu là chốn
Nương náu hồn ta giữa quạnh mông?!
      Xuân Canh Tý,8-2-2020
Nguyễn Huy Khôi

TRĂNG CẢM...

Vằng vặc trăng sầu nhẹ lướt song
Mơn man như viếng kẻ cô phòng
Chăn đơn hiu hắt nơi hoang tái
Gối chiếc lạnh lùng chốn tịch không
Ký ức đầy tim chồng nỗi nhớ
Trang thơ chật cánh chất niềm mong
Nguyệt tràn rung động thương về bậu
Da diết canh dài cõi quạnh mông
Songquang
20200208

 NHỚ BẠN TRI ÂM

Chênh chếch trăng dòm qua chấn song
Trộm nhìn dáng ngọc chốn khuê phòng
Một mình gối chiếc nàng đâu vắng !
Lẻ bóng chăn đơn kẻ trống không...
Nhớ bạn Sài Gòn luôn ngóng đợi
Thương ai Hải Ngoại vẫn chờ mong
Niềm riêng ấp ủ trong tâm khảm
Mơ ước tri âm bớt quạnh mông !...
Mai Xuân Thanh
Ngày 07/02/2020

TRĂNG NGUYÊN TIÊU

Vàng loang chênh chếch lọt vào song
Trăng khẽ khàng hôn kẻ quạnh phòng
Sáu khắc chăn đơn duyên trắc trở
Năm canh gối chiếc phận long đong
Hương khơi kỷ niệm Xuân trông đợi
Vị lắng tâm hồn Hạ nhớ mong
Rằm tháng giêng về thương cảm nguyệt
Đêm nay lạnh lẽo, ngại Đông phong...
   Duy Anh
Rằm tháng Giêng 02/08/2020

TRĂNG TIẾT PHỤ

Trăng lạc sương lùa ghé giữa song
Thương ai khắc khoải giấc cô phòng
Chăn đơn lặng lẽ đời vô hạn
Gối chiếc âm thầm phận có không
Đã rõ nồng nàn đâu ước nguyện
Nên đành lạnh lẽo chẳng chờ mong
Giữ mình tinh khiết như vầng nguyệt
Cho dẫu đêm trường với quạnh mông
Như Thị


ĐÊM XUÂN

Trở giấc, trăng tà len lén song
Ngoài trời tiếng vạc xé hư không.
Lay lay mành trúc hồn ngơ ngẩn
Vời vợi ngân hà lệ nhớ mong.
Mái tóc trắng ngần tàn mộng ước
Gió xuân man mác lạnh khuê phòng.
Sao băng một cánh làm xao xuyến
Khơi dậy đàn lòng giữa quạnh mông!
  Mailoc
02-08-2020

TRĂNG THƯƠNG NHỚ

Nhớ người thờ thẫn lặng nhìn song,
Quạnh quẽ đơn côi lạnh lẽo phòng.
Lướt thướt gió về chăn chiếu buốt,
Rì rào mưa đổ bóng hình không.
Âm thầm gối chiếc bao mong nhớ,
Vò Võ thâm khuê mấy nhớ mong.
Thấp thoáng bóng chàng, đâu chẳng thấy...
Đoạn trường đối nguyệt, nguyệt mông mông !
Đỗ Chiêu Đức
 02-07-2020

TRĂNG NGOÀI CỬA SỔ

Nguyệt lão, Hằng Nga đứng ngoại song
Thầm thì thương cảm khách trong phòng
Mây bay thấy rõ mầu xuân thắm
Sương phủ càng thêm sắc áo không
Thả tóc vào mơ ôm gối ngủ
Vương tơ rối mộng nặng tình mong
Đèn khuya chặn cửa trăng lai vãng
Cung Quảng sầu ai ngó quạnh mông...
     Hawthorne  8 - 2 – 2020
CAO MỴ NHÂN

PHÚT MÔNG QUẠNH

Vò vỏ một thân, đứng tựa song
Trăng non chênh chếch rọi cô phòng
Niềm thương bạn cũ còn đâu đấy
Nỗi nhớ người xưa ngập khoảng không
Xuân đến, hạ qua, không đón đợi
Thu về, đông tới, chẳng chờ mong
Bày chi lắm cảnh trong dâu bể
Mà để đời ta phút quạnh mông.
Thanh Trương

TRĂNG SẦU

Trăng sầu vời vợi rọi vào song
Chút sáng mong manh đỡ quạnh phòng
Gối chiếc nơi này tim buốt nghẹn
Chăn đơn chốn ấy dạ đau không
Bời bời nỗi nhớ tràn cơn mộng
Chất ngất niềm thương đẫm ước mong
Đợi đến khi nào châu hiệp phố
Phòng loan đối ẩm vẹt bình mông
Phương Hoa
Feb 8th 2020l

TRÁI TRĂNG TREO

Một trái trăng treo ở cạnh song
Lung linh ánh sáng rọi cô phòng
Trên cành líu rít chim về tổ
Trong lá rì rào gió thoảng không
Gác nhỏ dìu hiu tràn nỗi nhớ
Vườn hoang lạnh lẽo đượm hoài mong
Đêm khuya sương phủ mờ nhân ảnh
Bóng nguyệt âm thầm cảnh quạnh mông
Người Sông Cửu

VIẾT CHƯA XONG
Họa bốn vần

Một nhà thơ lớn đứng bên song
Say ngắm Hằng thương dọi cửa phòng
Hoan hỉ ánh vàng soi bóng huệ
Mòng mơ nguyệt mến dạo tầng không
Đã ghi chục khúc thơ chưa mãn
Cùng thức bao đêm bút vẫn mong
Trăng gợi muôn hình muôn xúc cảm
Cho lòng mãi mãi viết chưa xong .
Trần Như Tùng

ĐÊM TÀN CÔ PHỤ

Đọc Xuôi:
Phơ phất trăng đùa gió chếch song,
Cảm hoài đêm buốt tái tê phòng.
Tơ lòng đoạn đứt đau đời lạnh,
Số phận thương đành chịu bến không !
Ngơ ngẫn dạ phiền duyên thảm tủi,
Chứa chan tình hận lệ hờn mong !
Thơ đàn lặng vắng thêm sầu não…
Thờ thẫn nguyệt tàn cảnh quạnh mông!

Đọc Ngược:
Mông quạnh cảnh tàn nguyệt thẫn thờ,
Não sầu thêm vắng lặng đàn thơ.
Mong hờn lệ hận tình chan chứa,
Tủi thảm duyên phiền dạ ngẫn ngơ !
Không bến chịu đành thương phận số,
Lạnh đời đau đứt đoạn lòng tơ !
Phòng tê tái buốt đêm hoài cảm…
Song chếch gió đùa trăng phất phơ !
Liêu Xuyên

TRĂNG  LẠNH  TRỜI  ĐÔNG

Trăng buồn e thẹn chiếu bên song
Cái rét mùa Đông đến tận phòng
Kiếm ảnh người mơ mà chẳng có
Tìm dòng kỷ niệm lại như không
Bao năm ngóng đợi cùng thương nhớ
Ngày tháng âm thầm với ước mong
Người hỡi tim ta đà nhuốm lệ
Tâm hồn hiu hắt, tiếc đồng mông*…!
Tạ Vương Kim

• đồng mông : trẻ con, ý nói tuổi thơ ngây (tự điển VN KTTĐ)

NẰM CHỜ 

Nằm chờ mưa tí tách bên song
Ao ước tình xuân gõ cửa phòng
Bứt rứt năm canh đơn gối lẻ
Bồi hồi sáu khắc một mình không
Tâm tư giá buốt tình vô vọng
Mắt lệ u sầu giọt khát mong
Trời hỡi đoạ đày chi lắm thế
Lòng này tê tái cảnh đồng mông !
                 HỒNG PHƯỢNG

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng thề le lói nép bên song
Hiu quạnh lan man giá buốt phòng
Hư ảo một thời như chẳng có
Vô thường trọn kiếp cũng bằng không
Xứ người phiêu bạt luôn nhung nhớ
Quê mẹ lạc loài mãi đợi mong
Gởi chút tình xưa trăng viễn xứ
Ngàn năm trôi giạt trải buồn mông/.
       Toronto 10/2/2020
Nguyên Trần

LÒNG CÔ PHỤ
[Thuận-Nghịch Độc]

Mờ mịt trắng phau bạc chấn song,
Gió sương bao phủ lạnh cô phòng.
Tơ duyên lỡ bến qua đò vắng,
Ước hẹn xưa người có nhớ không?
Mơ mộng hão huyền bao ngóng đợi,
Ái ân ngây ngất những chờ mong.
Thơ tình tỏ khéo câu đường mật,
Khờ dại cánh bay sáo sổ lồng.

Nghịch Độc:
Lồng sổ sáo bay cánh dại khờ
Mật đường câu khéo tỏ tình thơ
Mong chờ những ngất ngây ân ái
Đợi ngóng bao huyền hão mộng mơ
Không nhớ có người xưa hẹn ước
Vắng đò qua bến lỡ duyên tơ
Phòng cô lạnh phủ bao sương gió
Song chấn bạc phau trắng mịt mờ
Dương Hồng Kỳ

TRĂNG NHỚ

Đêm rằm trăng sáng chiếu bên song
Tăng vẻ liêu trai chốn quạnh phòng
Lấp lánh tuyết nằm trên mái ngói
Lạnh lùng gió thổi  giữa thinh không
Căn nhà mờ ảo lòng xao xuyến
Bóng tối im lìm dạ nhớ mong
Hình ảnh xa xôi từ thuở ấy
Vẫn còn thấp thoáng  chốn lung mông !
THIÊN HẬU

KHUNG TRỜI KỶ NIỆM

Suối mộng hoa hồng trổ giữa song
Hằng Nga trải áo đẹp căn phòng
Vườn yêu rạng rỡ - vườn thêm thắm
Cảnh vật nồng nàn - cảnh nhớ không
Dáng ngọc em về khai biển nhớ
Duyên trần nụ nở vọng tình mong
Ôm choàng kỷ niệm mờ nhân ảnh
Bổng thấy trăng cười đỡ quạnh mông.
Đức Hạnh
11 02 2020

LẠNH LÒNG
(họa 4 vần)

Trăng chiếu ánh vàng lọt chấn song
Ấp e lối mộng chốn cô phòng
So se lá rủ đêm sương lạnh
Đỏng đảnh hoa chờ mộng trắng không
Dáng ngọc ơ hờ thương quạnh quẻ
Rèm thưa tơi tả nhớ mênh mông
Thạch sùng chép lưỡi buồn ai oán
Đêm vắng hoài mong giá lạnh lòng
Vetra Tho
11 02 2020

TRĂNG RẰM THÁNG GIÊNG
( hoạ 4 vần )

Tháng một đêm rằm toả sáng song
Hương Xuân thoảng nhẹ đượm cô phòng
Màn đêm ước tỏ hờn sương muộn
Giấc tối mơ cầu tủi bóng không
Bến mát còn đâu mà ngóng đợi
Bờ nồng đã hết chẳng chờ mong
Chào đời ấm áp vòng tay Mẹ
Lặng ngắm vầng trăng lệ ứa tròng
Minh Thuý
       Tháng 2/12/2020

TRĂNG THƠ ẢO

Nguyệt mơ e ấp núp hiên song
Mờ ảo trăng đơn gió lạnh phòng
Thuở trước qua rồi tình phú bỏ
Giờ đây ngẫm nghĩ vận thơ không
Ngồi bên khung cửa câu thôi đối.
Hoài buổi trang thiền luật chẳng mong
Gợi ý hôm nay khung mái nhỏ
Một mình lặng ngắm áng mênh mông.
Nguyễn Gia Linh

LUNG LINH TRĂNG CHIẾU

Mấy thân trúc thẳng mọc song song
Lất phất gió ru cạnh mé phòng
Ngàn ngón lơ phơ, chào chốn có
Vạn tờ vũ vẫy vói đời không
Trăng vàng ảo diệu, bao điều ước
Cõi thế cầu mơ , lắm chuyện mong...
Bao nỗi sầu ai nguồn sáng trở...
Cảnh xinh non nước trải mênh mông
Đặng Xuân Linh

3 nhận xét :

  1. Xin góp họa:

    VẤN TÌNH

    Gió nghẹn ngoài hiên, nguyệt ló song,
    Thương niềm cô quạnh gái khuê phòng!
    Gối sầu đơn chiếc, người cam đặng,
    Trăng lạnh lẻ đôi, ai thấu không ?
    Kẻ nhớ, nước trôi tràn bến đợi,
    Đò sang, sóng cuộn lở bờ mong !?
    Chân trời góc bể,...đâu là chón
    Nương náu hồn ta giữa quạnh mông?!

    Xuân Canh Tý
    8-2-2020

    Nguyễn Huy Khôi

    Trả lờiXóa

  2. Quỳnh thay hộ anh tiêu đề VẤN TÌNH thành NGUYỆT VẤN. Cảm ơn em! Chào thân ái!

    Trả lờiXóa

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!