Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025

DƯ ÂM MỘT CHUYỆN TÌNH -Thơ Songquang và Thơ Họa



DƯ ÂM MỘT CHUYỆN TÌNH

(Thể liên hoàn)

 

Dư âm tình lỡ mãi còn đây

Xao xuyến hồn ta suốt tháng ngày

Duyên đã không tròn lòng quyến luyến

Tình đà chẳng vẹn dạ thêm cay

Mơ xưa thuở ấy còn ray rứt

Mộng cũ bây giờ vẫn ngất ngây

Vết tích thời gian nào xoá được

Người ơi !nỗi nhớ cứ đong đầy!

              &.     &.   &

Người ơi ! Nỗi nhớ cứ đong đầy

Chẳng biết bao giờ mới khoả khuây

Trông nắng, nắng nghiêng sau cánh lá

Nhìn trăng, trăng khuất dưới làn mây

Dạo đàn cung lạc nào rung cảm

Ca nhạc giọng khàn hết đắm say

Từ đấy cõi lòng như chết lặng

Dư âm tình lỡ mãi còn đây.

Songquang

 20250331

 

Thơ Họa:

 

BẢO LỘC, MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ

 

Bảo Lộc, mình ta trở lại đây

Trải qua dâu bể biết bao ngày

Cảnh xưa vẫn đó...còn nguyên vẹn

Người cũ đâu rồi...chỉ đắng cay !

Ngày ấy bên nhau, tình đắm đuối

Bây giờ lẻ bóng, dạ sầu ngây

Tần ngần đứng mãi, lòng chua xót

Nỗi nhớ trong tim cứ ngập đầy.

 

Nỗi nhớ trong tim cứ ngập đầy

Dẫu bao năm tháng chẳng nguôi khuây

Quỳ vàng vẫn nở trên đồi nắng

Núi tím còn mờ dưới bóng mây

Hồ nước in sâu lời thệ ước

Ngôi nhà khắc đậm mộng cuồng say

Thẫn thờ, đứng lặng trong chiều vắng

Bảo Lộc, mình ta trở lại đây.

Sông Thu

      ( 31/03/2025 )

 

NỢ NGƯỜI.

 

Nhớ mãi tình ai thuở dại ngây

Vô tư, hờ hững suốt bao ngày

Tan trường khẽ bảo chờ anh đó

Vào lớp thì thầm giận nhỏ đây

Ước muốn se tơ xây mộng thắm

Thầm mong nâng chén chuốt men cay

Thương em nên ngỏ lời, tuôn ý

Ta sẽ bên nhau hạnh phúc đầy!

 

Ta sẽ bên nhau hạnh phúc đầy!

Nhưng do tâm sự khó nguôi khuây

Hằng mong tung cánh như chim biển

Vẫn thích du trời tựa áng mây

Chẳng phải chê người mà lẫn tránh

Khôn vì hám lụa mới mê say

Thôi đành cam chịu đời cô lẻ

Nhớ mãi tình ai thuở dại ngây.

LAN

    (31/03/2025).

 

NỖI NHỚ MIÊN MAN

 

Đã hẹn sao nàng chửa tới đây?

Chiều qua nhẩm đếm được mươi ngày!

Bơ phờ dáng lão nghe lòng nặng

Uể oải tim sầu ướp giọt cay

Cao vút lời ngâm hòa nghĩa đượm

Êm đềm giọng nói bủa hồn ngây

Thầm tin ý toại dường khôn thể

Ảo vọng hoài đơm lấp chẳng đầy!

 

Ảo vọng hoài đơm lấp chẳng đầy!

Xuân về Hạ đến vẫn chưa khuây!

Dừng chân cảm nhận im lìm núi

Ghé biển trông vời lãng mạn mây

Lắm lúc ru tình, tình mãi đẹp

Dăm lần chuốc rượu, rượu nào say?

Thu Đông vẫy gọi muôn điều nhắn

Đã hẹn sao nàng chửa tới đây?

 Như Thu

03/31/2025

 

DƯ ÂM THUỞ ẤY

 

Dư âm thuở ấy vẫn vương đây

Lưu luyến lòng ta tháng chất ngày

Kỷ niệm đong đầy mang nỗi nhớ

Cuộc tình dang dở nếm men cay

Canh khuya tìm giấc mong quên tiệt

Chén rượu dỗ hồn cố sảng ngâyh

Làn khói dưng đâu mà xới dậy

Khơi tro chuyện cũ cứ vơi đầy

 

Khơi tro chuyện cũ cứ vơi đầy

Chẳng biết bao giờ dạ mới khuây

Sương sớm hằng trong trên cánh lá

Nắng chiều vẫn nhạt cuối chân mây

dò lòng mãi thấy bùi ngùi luyến

Hỏi dạ còn nghe chất ngất say

Năm tháng trôi qua hằn dấu khắc

Dư âm thuở ấy vẫn vương đây

CAO BỒI GIÀ

    1-4-2025

 

QUÁ KHỨ THƯƠNG ĐAU

 

Thống khổ âm thầm nhức nhối đây

Di căn hệ lụy vẫn lưu ngày

Muốn quên cho trí dần thanh thản

Khơi nhớ chạnh niềm mãi đắng cay

Những tưởng sau già ôn chuyện cũ

Đâu dè khổ trước khiến hồn ngây

Thương đau tích lũy dài năm tháng

Nhắc đến càng bung lở loét đầy

 

Nhắc đến càng bung lở loét đầy

Ta cần giấc ngủ để tìm khuây

Van thu tạnh gió, yên cành lá

Khấn hạ che trời, mát bóng mây

Rượu chuốc thăng hoa, ừ hãy đắm

Thơ mời lãng mộng, cứ tràn say

Dây dưa quá khứ trong tim lão

Thống khổ âm thầm nhức nhối đây.

Lý Đức Quỳnh

    1/4/2025

 

NGƯỜI VẪN CÒN ĐÂY

 

Người đi kỷ niệm vẫn còn đây

Thoáng đã mà nay sắp giỗ ngày

Xuân đến xuyến xao hoa rộ nở

Năm qua héo úa lệ khô cay

Tường vi mơn mởn đùa theo gió

Nguyệt quế rộn ràng hương toả ngây

Có tiếng líu lo chim gọi bạn

Đìu hiu trong thương nhớ tràn đầy…

 

Đìu hiu trong thương nhớ tràn đầy

Người vẫn quanh đây khó tạm khuây

Chiều lặng bồi hồi như nổi sóng

Hoàng hôn lãng đãng vướng chân mây

Tịch nhan cánh nhỏ lung linh gió

Liễu rũ cành gầy lướt khướt say

Có phải người về trong lặng lẽ?

Ngồi bên chiếc ghế thuở nào đây

Kiều Mộng Hà

April01.2025

 

NIỀM TÂY ,

 

Niềm tây dằn xé một mình đây

Từng phút từng giây khắc khoải ngày

Xưa chốn non bồng tìm vị ngọt

Giờ cung đường mộng hứng men cay

Năm canh thổn thức trăng tròn khuyết

Sáu khắc ơ hờ tính dại ngây

Tích tắc đồng hồ đêm gõ tiếng

Dường như chất chứa nỗi sầu đầy !

 

Dường như chất chứa nỗi sầu đầy

Cái nhớ ùa về đến khó khuây

Tâm sự nhỏ to cùng gió núi

Không gian hờ hửng xuyến trời mây

Vẳng nghe làn điệu gieo cung oán

Lan toả chất buồn ngấm vị say

Đau đáu tiếc thương tình lở dở

Niềm tây dằn xé xót xa đầy !

PHƯỢNG HỒNG

 

KỶ NIỆM XƯA

 

Tình cũ chưa nhòa vẫn mãi đây,

Bao năm không nhạt ..nhớ từng ngày.

Môi hồng má thắm tim xao xuyến,

Mắt biếc mi còng lệ thấm cay.

Tay nắm quanh vòng ôm tha thiết,

Bến chờ đón đợi ngất ngơ ngây.

Hương xưa nay nhắc thêm ngầy ngật,

Kỷ niệm như đem chất ngập đầy.

                           *

Kỷ niệm như đem chất ngập đầy,

Bao giờ vơi bớt thoáng vơi khuây.

Chiều thu sân đón tay gom lá,

Trưa hạ gốc chờ mắt ngắm mây.

Tình cũ đong đầy tim thắm thiết,

Nghĩa xưa tràn ngập dạ mê say.

Người ơi! Sao để ai chờ đợi,

Tình cũ chưa nhòa vẫn mãi đây.

HỒ NGUYỄN

 (03-4-2025)

 

MỐI TÌNH CHÂN

 

Nhớ mãi lời thề thuở trước đây

Đôi ta hò hẹn biết bao ngày

Từng chiều đi dạo nồng duyên ấm

Những sáng trông chờ xót phận cay

Xa vắng thẩn thờ quên dạ ngẩn

Bên nhau quấn quýt lạc hồn ngây

Tơ hồng chỉ buộc nên chồng vợ

San sẻ yêu đương hạnh phúc đầy

———-

San sẻ yêu đương hạnh phúc đầy

Tiếng thương hò hẹn chẳng hề khuây

Rộn ràng xuân đến cùng xem lễ

Mát mẻ thu về chung ngắm mây

Nắng hạ oi nồng mơ phượng thắm

Tuyết đông lạnh lẽo mộng tình say

Trăm năm gắng bó không thay dạ

Nhớ mãi lời thề thuở trước đây

Hưng Quốc

        Texas 4-2-2025

 

TA VẪN KHỔ ĐÂY…

 

Tình lỡ mãi ta vẫn khổ đây,

Tiếc ôi lòng nhớ cả đêm ngày.

Tin đời mộng biển buồn tang tóc,

Tưởng lúc trời mây lắm độc cay!

Trinh tiết em đành rơi thảng thốt,

Tháng năm ta hận quá buồn ngây!

Tinh cầu đảo lộn sầu thương chán,  

Tình hỡi đó ơi lệ ứa đầy!

              000

Người hỡi người ơi lệ ứa đầy,

Ngẩm đau đời dịu đó sầu khuây.

Nơi nầy viễn xứ buồn thân thế,

Nỗi đó đời ta gởi gió mây.

Ngơi nghĩ hạc già theo khổ hận,

Ngậm hờn thân xế rũ tàn say!

Ngùi thương hận đấy em tan tác,

Người hỡi mãi ta vẫn khổ đây!

(Hai bài nầy có thể đọc ngược)

Liêu Xuyên

 

ĐÀ LẠT - TÌNH EM

 

Đà Lạt, về thăm lại chốn đây

Kinh qua cực khổ biết bao ngày

Tri âm vắng bóng lòng lưu luyến

Tri kỷ bặt tăm dạ đắng cay

Hội ngộ cùng nhau khi trẻ dại

Tương phùng kết nghĩa lúc thơ ngây

Thời gian yêu dấu nào quên được

Thương nhớ bâng khuâng mãi chất đầy

                                    *

Thương nhớ bâng khuâng mãi chất đầy

Bao giờ gặp lại, nỗi buồn khuây

Trông tin nhạn trắng mờ sương khói

Đợi cánh hạc vàng khuất đám mây

Tiếng sáo vi vu mà cảm động

Cung đàn khoan nhặt há mê say

Cõi lòng thổn thức đau thầm lặng

Đà Lạt về thăm lại chốn đây…!

MAI XUÂN THANH

   Silicone Valley, April 03, 2025

 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!