Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

LỜI CẢM TẠ CHÂN THÀNH -Bài cảm nhận của nữ sĩ Như Thu về thơ xướng họa PHỞ VÀ CƠM



LỜI CẢM TẠ CHÂN THÀNH

Anh Chị quý mến,

Trước tiên Như Thu xin cám ơn hai chủ vườn thật dễ thương là Đường Thi Quán và Lãng Phong đã post bài PHỞ VÀ CƠM, lại còn góp họa nữa, rất vui và cảm động biết bao! 

Mặc dầu Như Thu không dám mời họa nhưng Anh Chị đã tặng 21 bài họa rồi đó!  Giờ đây Như Thu xin gửi bài viết này tỏ lòng biết ơn, mong gia đình chúng ta cùng đọc cho vui nhé!

Thi sĩ Cao Bồi Già đã nhanh tay mở hàng họa thơ có tên CƠM VÀ PHỞ. Đọc đến 2 câu thực tác giả so sánh thật khéo léo và chính xác làm sao! Dĩ nhiên ngoài nước dùng trong veo, có vài lát thịt mềm phơi mình trên bánh phở, xen lẫn hành tây trắng phau, thêm ít cọng ngò vô cùng đẹp mắt.  Chưa hết, thi sĩ còn giới thiệu cơm trắng đi kèm bát canh chua nóng hổi là ngon tuyệt cú mèo!

Ngon mềm miếng thịt ngon sao phở

Đậm ngọt canh chua tuyệt nhất cơm

Chúng ta thử so sánh giữa cơm và phở nhé! Tuy phở có hương vị đậm đà, nước dùng ngọt thanh, thịt mềm hấp dẫn, nhưng chỉ nên dùng làm món ăn điểm tâm hoặc chỉ là món ăn chơi vậy. 

Hãy hình dung một gia đình có đầy đủ ông bà, cha mẹ, con cháu quây quần bên bữa cơm chiều với mùi thơm ngào ngạt của cá kho tộ, trứng chiên, rau luộc… ngon ơi là ngon!  Không gì sánh bằng. 

Qua hình ảnh dễ thương này được đánh giá là một gia đình hoàn hảo & có thể nói cơm chính là món ăn thuần túy mỗi ngày của gia đình kết chặt tình thân gắn bó cả đời. Dầu cho phở ngon cỡ nào chăng nữa, chúng ta cũng phải đồng ý với tác giả là phở ăn hoài cũng ngán, còn cơm thì không bao giờ, cho nên thi sĩ nhấn mạnh

Đời cho hai món cơm và phở

Nếm phở ngán rồi, tớ đổi cơm.

Như Thu cũng đồng ý với thi sĩ Cao Bồi Già nữa đấy! 

Bài họa thứ 2 do thi sĩ Song Quang gửi tặng có tựa CƠM & BÚN, bởi vì không thích phở cho nên anh đã chọn bún thay phở đó Anh Chị ơi! 

Sẵn đây xin phép anh Song Quang cho Như Thu bật mí một chút về sở thích ăn uống của anh nhé!  

“ SQ ăn cơm là thường bữa nhưng cũng thích bún chan nước ba khía hoặc nước tương dầm ớt chớ ít khi ăn phở vì bị thịt bò không hợp khẩu vị.” Mong anh thứ lỗi tánh lanh chanh nầy nhen! 

Phải công nhận ẩm thực Việt Nam rất đa dạng & phong phú tràn ngập thức ăn khoái khẩu, chúng ta có quyền lựa chọn phải không nè? Không riêng gì bún nha, nếu như món ăn nào dẫu có ngon cách mấy cũng không thể xơi hoài hoài được, có ai mà kiên trì xơi bún thay cơm mỗi ngày đâu. Do đó anh Song Quang đã xác định rõ ràng 

Bún nếu xơi hoài sẽ nhớ cơm

Còn nữa, anh lại dẫn chứng qua lời khuyên của các cụ & lớp trẻ đây này

Người già sách dạy nên ăn bún

Lớp trẻ lời khuyên chớ bỏ cơm

Đi xa về chưa kịp nấu cơm, chỉ cần có nửa chén cơm nguội của ngày hôm qua,

thêm vài lát dưa leo, một ít nước tương cay cay cũng thấy ấm lòng! Không cần cao lương mỹ vị cho nên:

Vẫn muốn về nhà kiếm chén cơm

Tuy đơn sơ, đạm bạc nhưng rất ngon vì đói bụng, phải không Anh Chị? 

Tiếp theo là bài họa thứ 3 của thi sĩ Nguyễn Huy Khôi với tựa đề LỜI GÃ,khiến cho Như Thu có phần thắc mắc không hiểu tác giả muốn bày tỏ điều chi? Nếu như Anh Chị cũng giống Như Thu thì chúng ta hãy cùng xem tiếp nhé!

Trước tiên ở câu đầu anh đã than rằng thời tiết thay đổi, nóng lạnh bất thường khiến cho sức khỏe mình cảm thấy uể oải, khó chịu, nhìn cơm thấy ngán ngẩm làm sao!

Gặp lúc giở trời thấy ngán cơm,

Hạnh phúc thay! anh được bà xã cưng chiều hết mực, dâng liền tô phở thơm lừng đang bốc khói. Tuy nhiên vì long thể bất an, người cảm thấy mỏi mệt khẩu vị nhạt nhẽo nên không còn tha thiết dùng phở.  Rất ngạc nhiên dù cho tô phở trước mặt cũng không dám chê cơm.  Hãy đọc tiếp nè:

Vợ "dâng" tô "PHỞ" hết chê cơm "?"

Như Thu đọc kỹ câu này thấy thi sĩ rất ư tài tình, quá tuyệt vời khi chọn từ “dâng” và “PHỞ” được viết hoa & cả hai nằm trong dấu ngoặc kép nữa. 

Như Thu đoan chắc bài họa này đúng là (Dí dỏm - THI) thật đấy Anh Chị ơi!

Chưa hết đâu thú vị nhất là ở 2 câu thực tác giả dùng chữ đối nhau chan chát

Đảo chiêu lạ lẫm dù thèm phở,

Thuận bữa quen rồi vẫn khoái cơm?

Chịu khó xem lại từng chữ, ví dụ 3 từ cuối mỗi câu

DÙ THÈM PHỞ đối với VẪN KHOÁI CƠM có hay không nào? 

Ngưỡng mộ tác giả lắm nhen!

Đây là bài họa thứ tư của nữ sĩ Sông Thu chị đã xác định rằng NGON NHẤT VẪN LÀ  CƠM!  Đúng thế đi đâu thì đi chúng ta cứ xơi cơm trước đã là yên tâm ngay, cũng không lo bụng cồn cào réo gọi nửa chừng. Lại càng cảm thấy no lâu vì đầy đủ năng lượng nếu so sánh với phở thì cơm là nhất rồi phải không các Anh Chị?  Chính vì điểm này nên nữ sĩ thật tài tình đã dùng 2 chữ “chắc bụng” ở phần mở đầu của bài họa

Cả đời quen thuộc với tô cơm

Chắc bụng suốt ngày cậy bát cơm

Nói qua thì cũng nên nói lại nha: hãy nhìn tô phở nghi ngút khói, hương vị thơm lừng thật quyến rũ làm sao! Nếu xiêu lòng vì sự quyến rũ mời mọc không thể từ chối vậy thì chúng ta thử duy trì ăn ít hôm sẽ chán ngay & lập tức đổi qua cơm, có cảm giác như đi xa trở về căn nhà ấm cúng thân thương

Nhưng vài hôm...ngấy...đành ngưng phở

Qua mấy bữa...nhàm...lại khoái cơm

Thích lắm chị Sông Thu ơi!

Và cũng khá bất ngờ & ngạc nhiên là chị gửi thêm một bài họa nữa, đó là CƠM VÀ PHỞ, nhưng bài họa này ý nghĩa khác hoàn toàn với bài họa đầu. Xin mời Anh Chị cùng nhau tìm hiểu như thế nào nhé! Có thể nói bài họa trước là nghĩa đen không qua ẩn ý và người đọc hiểu trực tiếp, qua đến bài thứ 2 của tác giả là nghĩa bóng đấy: gởi ra những hình ảnh trừu tượng bắt nguồn từ nghĩa đen. Vợ chồng chung sống được mấy mươi năm, hạnh phúc đong đầy bỗng nhiên có cô hàng xóm vừa dọn sát bên nhà. Cuộc sống 2 vợ chồng bỗng nhiên bị xáo trộn vì sự mới mẻ này, khiến ông chồng nhìn vợ quá quen thuộc rồi cảm thấy như nhàm chán vì đã có sự phân biệt rồi. Câu nói ví von quả đúng với trường hợp này "bồ là phở, vợ là cơm” để rồi tâm trí lung lay, tinh thần giao động, đôi khi thở dài…nhìn mâm cơm thật ngán ngẩm làm sao! 

Không còn nghi ngờ gì nữa chị Sông Thu đã bật đèn xanh cùng mấy bà vợ rằng cô láng giềng chính là phở đấy, hãy đề phòng nha!

Láng giềng là phở, vợ là cơm

Có lúc lạc lòng đâm chán cơm

Chao ôi nguy hiểm quá đi!

Xin đừng tưởng bở nhé, vì sau khi qua lại đôi lần vị phở không còn hấp dẫn như thuở ban đầu, nhẹ bước quay về thưởng cơm sẽ nhận thấy sự bình an, sự bao dung của vợ hiền

Vài lần, hết lạ, dần chê phở

Suốt kiếp, đà quen, mãi thích cơm

Chúc mừng cô vợ đáng yêu!  Tiện đây Như Thu xin phép hỏi nhỏ vậy các anh đang nghiêng về món nào hơn nè?

Xin mời Anh Chị cùng Như Thu hãy tiếp tục xem món quà thứ 6 CƠM LÀ NHẤTdo nữ sĩ Lan tặng thì thế nào đây?

Đối với người Việt Nam chúng ta đều trung thành với lương thực chính mỗi ngày đó là cơm. Người đi buôn bán ở chợ, nhân viên đi làm hoặc người nghỉ hưu cũng không thể nào thiếu cơm, dầu không có thêm món ăn đi kèm chăng nữa, chỉ có cơm thôi cũng quá đủ rồi! 

Sáng, chiều hai buổi chỉ ưa cơm 

Mặn, ngọt, chua, đắng, cay đó là ngũ vị ai ai cũng từng nếm qua trong đời. Lúc còn trẻ chúng ta có một thời gian dài thưởng thức ngũ vị trong những lần cưới hỏi, thôi nôi, mừng tân gia, đón sinh nhật… may mắn làm sao! Tuy nhiên cũng đến lúc tuổi già chẳng trừ một ai: xuất hiện răng hàm lung lay, vị giác giờ sao nhạt nhẽo quá chừng!  Lượng cơm mỗi ngày dần dần giảm sút & tự nhủ khi nào gần đất xa trời sẽ…

Gần đất xa trời mới nới cơm 

Nói thì dễ nhưng thực hành khó lắm người ơi!  Dạ vẫn thòm thèm nhớ phở không làm sao quên được 

Có lúc nhìn cơm nhưng nhớ phở

Nhiều khi nữ sĩ Lan thông cảm & tự tin rằng nếu cho thưởng thức phở vài hôm thì cũng sẽ quay về với cơm mà thôi!

Cả kiếp ăn chơi dăm bữa phở

Suốt đời khoái nhất vẫn là cơm.

Tuyệt lắm luôn! 

Vừa được thi sĩ Lý Đức Quỳnh post thơ vào trang nhà, cũng vừa nhận bài hoạ thứ 7 PHỞ VÀ CƠM do thi sĩ tặng, Như Thu đọc ngay & thích 2 câu đầu lắm vì hợp với tất cả mọi người & thấy mình cũng không ngoại lệ. 

Nếu hôm nào một người số trong chúng ta đều có cảm giác bụng đang đói cồn cào, dạ dày trống rỗng, đôi lúc bụng phát ra tiếng kêu. Ví dụ trong khoảnh khắc này, tỉ như ai đó trao cho ta một tô phở thơm ngào ngạt đi kèm với dĩa rau quế, chanh giá, tương ớt, xin hỏi ai từ chối được nè, phải không Anh Chị? 

Bụng đang cơn đói, phở thay cơm

Quý hóa thay! 

Ngày đầu tiên là phở, đến ngày thứ hai, thứ ba xơi liên tiếp phở, phở,... Chao ôi ngán thiệt chứ không phải nói đùa nha! 

Phở mấy ngày liền, ngán, nhớ cơm

Vội nghĩ ước gì có được chén cơm nóng thì quá tuyệt vời! Cơm ơi nhớ mi lắm nè!

Xin mời cả nhà đọc tiếp hai câu luận

Đồng tiền trước mất, vì mua phở

Cái nghĩa sau gìn, bởi nấu cơm

Anh Chị có để ý gì hôn?  thi sĩ ngắt nhịp 4/3 có nghĩa là chia thành 2 vế theo tỉ lệ 4 chữ trước & 3 chữ sau. Ý và chữ đối nhau đồng điệu & quá ư nhịp nhàng! 

Đồng tiền trước mất (câu 1)

đối lại  “Cái nghĩa sau gìn” (câu 2)

“vì mua phở” (câu 1) đối lại “bởi nấu cơm” (câu 2)

Ngưỡng mộ tác giả lắm lắm! 

Ngay ở hai câu đề đã khiến cho người đọc thốt lên “Sao có nhiều món ăn ngon vậy nè? “ Như là bún, phở, bánh mì, bánh cuốn lại toàn là những món ruột của Như Thu nữa đấy!

Không phải chỉ có một mình nữ sĩ Mỹ Nga THÍCH ĂN CƠM đâu, mà đã có 

rất nhiều người yêu chuộng cơm lắm chị ơi! Bài họa thứ 8 này thật thú vị quá đi!

Hãy thông cảm với những người con xa xứ. Nghĩ lại mấy mươi năm xa cách quê hương, bạn thiết, trong dạ vẫn luôn canh cánh những hình ảnh cầu tre lắt lẻo, con nước ròng, nước lớn, cây đa, chợ nhỏ, tình nghĩa xóm làng…Ngoài nỗi nhớ thương ấy, họ cũng không thể nào quên được bữa cơm đoàn tụ bên gia đình, nhớ quay quắt khôn nguôi 

Bún Phở dù ăn cũng nhớ cơm

Bánh mì Bánh cuốn cũng ăn cơm

Chị đã chọn cơm gà thay cho phở rồi đấy 

Đặc biệt cơm gà ngon nhất...Phở

Hoan hô các đấng mày râu vì

Thương vợ nhất nhà bởi khoái cơm....

Ô các bà nội trợ vui lắm nhỉ!

Như Thu rất nể phục thi sĩ Lê Hữu Nghĩa vì anh đã tự giác & thú nhận là mình có “tinh thần thích nói ngang” chả giống ai và cũng không ai giống mình. Anh Chị có đồng ý không sau khi đọc hết 8 bài họa thấy đa số thi/nữ sĩ đều thích cơm chẳng mê phở.  Riêng đối với anh Nghĩa thì dứt khoát chê cơm liền ở ngay 2 câu đầu của bài họa thứ 9 là CƠM PHỞ. Anh ví von rất ngộ nghĩnh vì anh bảo rằng cơm dai nhách & xơi cơm một cách miễn cưỡng, giống như bị ép xơi vậy

Dai nhách như rơm đó chính cơm

Buộc lòng lắm mới phải nhơi cơm

4 chữ tứ đức tam tùng có nguồn gốc từ nho giáo. Vai trò & đức tính của người phụ nữ trong gia đình là bao dung, hy sinh vì chồng con, chung thủy…đã trói buộc người phụ nữ phải tuân thủ 4 đức tính & 3 nguyên tắc (Như Thu nghĩ ai ai cũng biết cho nên không muốn đề cập thêm chi tiết này)

Điểm chính là thi sĩ khuyên người vợ nên nhẫn nhịn kẻ thứ 3. Bởi vì khi đàn ông có năm thê bảy thiếp thích đổi mới là chuyện bình thường

Tứ đức tam tùng : cam nhịn phở 

Năm thê bảy thiếp : khoái thay cơm

Như Thu cũng xin cám ơn anh Hữu Nghĩa vì nhờ anh họa thơ, nên bài viết này được pha trộn với nhiều màu sắc khác nhau & giúp cho người đọc đỡ nhàm chán, phải không Anh Chị? Nếu Như Thu đoán sai xin anh Hữu Nghĩa đừng chấp nhen! 

CƠM VỚI PHỞ là bài họa thứ 10 của nữ sĩ Cao Mỵ Nhân gửi tặng, xin mời Anh Chị cùng Như Thu vào đọc để xem ý của chị như thế nào nhé!

Dù chúng ta sinh sống ở nơi nào trong nước hay là hải ngoại, ai ai cũng đều tất bật hằng ngày, rất bận rộn lo toan mọi bề từ sáng cho đến tối. Thời gian rất quý báu nhiều khi gọi phone hỏi thăm nhau cũng là hiếm rồi. Như Thu không ngoại lệ có lần nghĩ lại sao mình quá hời hợt, thế rồi tự nhủ sẽ gọi bạn bè, người thân hỏi thăm nhưng rồi cứ mãi quay mòng với cuộc sống để rồi quên bẵng luôn. Nhưng chị Mỵ may mắn hơn vì được bạn mời đến nhà ăn cơm, do đó chị đã khoe với chúng ta

Hôm qua tới bạn mời ăn cơm

Mừng quá lâu rồi phải nhịn cơm

Xin chia vui cùng với chị Mỵ nữa đấy!

Nhìn bát phở tràn trề thịt tái, gân, nạm lại có cả rau quế, hành ngò, nước dùng béo ngậy, thơm nức mũi nhưng chị đã ngán rồi, chỉ thích rau luộc ăn cùng với cơm thôi.  Hai câu luận quá rõ ràng, chị dùng nghĩa & từ đối rất chỉnh 

Nhưng rồi phở mãi ngán ngao thịt 

Lại muốn rau quen thích thú cơm

Hay lắm mà phải không Anh Chị? 

Khi đã vào tới chợ thì không ai còn nghĩ đến cơm nữa đâu. Nhà hàng hay quán ăn họ trình bày nhiều món ngon hấp dẫn khác nhau, tràn ngập màu sắc gọi mời đã kích thích thị giác, mùi thơm hoà quyện vào khứu giác & vị giác, hỏi ai có thể làm ngơ được nè? Cho nên thi sĩ Hưng Quốc đã tặng món quà thứ 11 PHỞ VÀ CƠM đó nha. Quán ăn mà thi sĩ đề cập đó chính là quán phở, không thể chần chờ thêm nữa không cần xem thực đơn gọi ngay một tô phở bò thơm lừng thưởng thức thôi

Cuối tuần đi chợ chẳng xơi cơm

Ghé quán gọi liền phở thế cơm

Bỗng chợt thi sĩ có chút e dè, bối rối trong lòng ray rứt khôn nguôi khi chỉ có mình ên rồi tự hỏi có phải vậy không, so sánh khập khiễng nào tương xứng có đúng không giữa hai món phở và cơm? 

So sánh gập ghềnh cơm với phở

Nghĩ ngợi, toan tính mãi & rất ngại nếu mình chọn sai, bừng tỉnh ngộ anh đã nói lên quan điểm dứt khoát & thật rõ ràng của mình

Suốt đời phở khó được như cơm

Đúng rồi đó anh Hưng Quốc ơi! 

Bài họa thứ 12 với tựa đề CƠM chỉ một từ duy nhất của thi sĩ Phan Thượng Hải, rất đơn giản nhưng không đơn giản tí nào, bởi vì khi ta bưng một bát cơm nóng nghi ngút khói, thoảng hương thơm nhè nhẹ, chúng ta có bao giờ tự hỏi làm sao để có được bát cơm ngon như thế này. Đó là công lao khổ cực dầm mưa dãi nắng của những người nông dân chất phác “bán lưng cho trời, bán mặt cho đất” quả thật không sai tí nào. Họ cần cù, ra đồng từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mịt mới về “đổ mồ hôi để lấy bát cơm” chính là họ đấy! 

Vậy thì họ trải qua bao nhiêu giai đoạn nhỉ? Tác giả gói gọn ở câu thứ nhất ngay phần mở đề 

Lúa ra thóc gạo nấu thành cơm

Tuy nhiên không hẳn chỉ có cơm thôi, mà có thêm thức ăn đi kèm chẳng hạn như canh chua cá kho tộ, cá chiên xù, tôm rang muối, rau muống xào tỏi, sườn ram, khổ qua xào trứng, v.v… ngon ơi là ngon!

Người Việt hằng ngày vẫn dọn cơm 

Dầu cho đổi bữa có nhiều món ngon đi chăng ví dụ như phở, bánh canh, bún miếng hủ tiếu mì vẫn thấy ghiền cơm khó mà phủ nhận cho được, phải không Anh Chị?

Bún, miến, bánh canh; cho đổi bữa

Phở, mì, hủ tiếu; lại ghiền cơm 

Dù đi bất cứ nơi đâu, chúng ta mãi luôn luôn nhớ về bữa cơm gia đình cả 4 thế hệ quây quần bên nhau không gì quý bằng! 

Tiếp theo là bài họa thứ 13 CƠM VÀ PHỞ của thi sĩ Hồ Nguyễn.  Chúng ta hãy tìm hiểu xem thi sĩ gửi gắm điều chi?

Hai câu mở đề thi sĩ khẳng định cho dù trải qua bao nhiêu năm tháng thăng trầm ngày cũng như đêm, no hay đói đều gắn bó một lòng với cơm. Chao ôi cảm động quá đi thôi! Tuy nhiên xét về nghĩa bóng, thì Như Thu có thể đoan chắc rằng anh Hồ Nguyễn luôn chung thủy với người bạn đời của mình, có phải vậy không anh?

Năm tháng qua rồi chỉ có cơm,

Ngày đêm no đói mãi bên cơm.

Chúng ta hãy đọc tiếp 2 câu thực thì sẽ thấy Như Thu đoán đúng rồi (nếu xét về nghĩa bóng) 

Thỉnh thoảng nghe bạn bè rỉ tai nhau có kẻ này đi tìm phở, kẻ kia xơi cơm hoài cũng nghe ớn lạnh

Đôi khi nghe bạn đi tìm phở,

Lắm lúc ra vào ớn lạnh cơm.

Nếu như đã nhìn thấy những điều không nên làm, đánh mất đạo đức thì bảo đảm thi sĩ không bao giờ theo bước chân của họ & không hề phạm phải lỗi lầm như bạn của mình được đúng vậy không anh? Mặc cho bạn bè có ghiền phở, riêng anh thì không bao giờ!  Hoan hô anh nhé! 

Thi sĩ Mai Xuân Thanh đà tặng Như Thu bài họa thứ 14 PHỞ & CƠM, thử tìm hiểu thì được biết rõ hơn là cá chép rất hợp cho chúng ta, tốt cho sức khỏe vì cá giàu dinh dưỡng nhất là đối với những người trọng tuổi cá chép dễ tiêu hoá.  Trong 1 bữa cơm gia đình ngoài cơm, canh, rau cải ra còn có thịt, cá…quá ư may mắn & hạnh phúc vô vàn 

Cá chép thịt heo mãi với cơm…

Thỉnh thoảng nếu có đổi qua phở bò chỉ là quên cơm tạm thời!

Phở bò tái nạm tạm quên cơm

Chắc chắn trong đời chúng ta đã có một lần nhức răng rồi phải không nè? Cho nên dù có tô phở trước mặt cũng chỉ nhìn mà thôi không thể nào cầm đũa lên thưởng thức được đâu. Chưa hết, có những hôm trái gió trở trời, khiến cho toàn thân đau nhức dã dượi đến bữa ăn chẳng tha thiết xơi cơm chút nào

Đau răng mắt lão nhìn tô phở

Mỏi gối thân già ngó chén cơm

Buồn ghê lắm!

Để thay đổi không khí nữ sĩ Phương Hoa đã tặng bài họa thứ 15 CƠM… PHỞ LUẬN. Chúng ta hãy cùng xem nữ sĩ luận bàn điều chi? 

Ở câu đầu tiên nữ sĩ nhấn mạnh 2 từ PHỞ PHỞ viết hoa gây sự chú ý cho người đọc rồi hỏi lá gan nào dám so với cơm?  Tiện đây như Thu cũng xin hỏi ké ai mà gan dữ vậy nè??

PHỞ! PHỞ! Gan nào dám sánh cơm!

Không có hình ảnh nào đẹp cho bằng hình ảnh mẹ hiền chịu thương chịu khó, nhẫn nại mớm từng muỗng cơm cho con trẻ, chao ôi đẹp làm sao!

Mẫu từ nuôi lớn cũng nhờ cơm

Thú vị nhất là nữ sĩ chọn 2 từ  “Hăng rết” ai ai cũng hiểu chính là không còn răng. Khổ ghê lắm chỉ có nướu nghiền thức ăn thay thế cho việc mất răng toàn hàm, vậy mà cũng không an phận, con tim thầm rạo rực vương vấn, vấn vương…

“Hăng rết” thòm thèm mong níu phở

Ngày nhớ đêm mong, để rồi một sáng hôm nào mon men đi tìm phở.  Khi có được tô phở rồi, nhưng than ôi nhai hổng đặng, nỗi lòng nầy biết tỏ cùng ai?

Tìm tô phở tái - nhai gì nổi

Vui thiệt đó nữ sĩ Phương Hoa ơi!

Như Thu rất cảm động vì mới lần đầu biết thi sĩ do trang thơ lãng Phong giới thiệu qua những bài thơ tuyệt vời! Bây giờ lại được thi sĩ ĐÔNG A họa 2 bài liên tiếp gửi tặng, xin cảm ơn thi sĩ nhé!

Sắp theo thứ tự chung bài 16 ĂN CHƠI & ĂN THIỆT, xin mời anh chị xem giữa ăn chơi và ăn thiệt khác nhau như thế nào nhen!

Nếu như đến bữa cơm, mặc dù bụng đói nhưng chưa cầm đũa ăn mà đã thốt lên chán rồi! Trọn ngày chả muốn xơi cơm thì có nhiều nguyên nhân xảy ra cho đương sự: có thể do bộ tiêu hóa kém, tinh thần uể oải, căng thẳng, thời tiết thay đổi…

Các cụ ngày xưa bảo: Chán cơm! 

Cả ngày chả thiết với mâm cơm

Tuy nhiên có thể nguyên nhân này mới đáng sợ đó là “sinh tật” kèm theo tánh “đèo bòng” nguy hiểm nhất so với những nguyên nhân kể trên

Ấy là sinh tật nên mê phở

Ắt hẳn đèo bòng mới bỏ cơm

Vì chưa diễn tả trọn hết ý, nên thi sĩ Đông A gửi tiếp thơ họa thứ 17 CƠM LÂU & PHỞ TẠM đúng ghê nơi!

Không kể thường dân, quan lại hay vua chúa, dù khốn khó hay giàu sang tất cả gia đình đều quây quần ít nhất là bữa cơm chiều, có mặt đông đủ ông bà cha mẹ con cháu, cười nói rôm rả kể cho nhau nghe những việc hằng ngày thấy tình cảm ấm áp làm sao

Dân mình từ trước tới nay…Cơm!

Vua chúa, thường dân, bữa bữa cơm

Mặc ai tỏ vẻ thượng lưu, trí thức hay là địa vị cao trong xã hội thì đâu cứ phải dùng phở nên tác giả xác định là phở chỉ là tạm thời

Tuy nhiên đối với những người dân hiền lành, chăm chỉ, thật thà họ mãi mãi trung thành với cơm vì sẽ được no lâu hơn 

Những tưởng “Ra Tây” thì phải phở

Đâu ngờ “Chân chỉ” cứ là cơm.

Ngưỡng mộ thi sĩ lắm luôn!

Rất vui vì nữ sĩ Phượng Hồng chẳng ngại đường xá xa xôi gởi bài thứ 18 CƠM VÀ PHỞ tặng Như Thu nữa đó Anh Chị ơi! 

Nếu có ai lỡ lầm đường, lạc lối Như Thu chắc chắn & bảo đảm người thân hay bạn bè đối diện sẽ nhận ra ngay: rất dễ hiểu vì nét mặt thẫn thờ có vẻ lo âu, bối rối. Còn nữa khi nói chuyện thì không tập trung, trả lời không đúng như người hỏi, đích thực là mê phở rồi! May mắn thay lương tâm không bao giờ cho phép phạm lỗi, vì vậy vẫn nhớ về cơm 

Khi mà trí mãi bâng khuâng phở

Ấy lúc tâm hoài nhắc nhở cơm

Nữ sĩ đà khuyên những bậc cao niên trên 70 tuổi rồi đừng bao giờ mơ mộng mộng, mộng mơ…tưởng nhớ về một bóng hồng trẻ đẹp nhưng có gai đấy, hãy coi chừng nha!  Thích nhất là câu cuối chị so sánh hạt cơm như hạt ngọc

“Thất thập..lai hy “ đừng tiếc phở

Trung thành với “hạt ngọc “, yêu cơm!

Sao đúng quá vậy nè!

Cũng như nữ sĩ Phượng Hồng, nữ sĩ Thanh Hòa cũng đang ở xa nhưng vì yêu mến Như Thu chị đã tặng bài họa thứ 19 KHÔNG THỂ THIẾU CƠM, chắc chắn rồi chị ơi!

Trước khi thưởng thức hương vị của món ăn bằng vị giác, chúng ta luôn "ăn bằng mắt" trước phải không nào? Hình ảnh món ăn đẹp với nhiều màu sắc, hương vị vị thơm lừng đã kích thích não bộ tiết ra nước bọt làm cho chúng ta có cảm giác muốn xơi liền quá đi! Hai câu luận dưới đây chị giới thiệu món ăn hấp dẫn ghê nơi! Như Thu sẵn sàng rồi đấy chị Thanh Hòa ơi!

Hành trần, mỡ béo, thơm mùi phở,

Canh cá, dưa cà dậy vị cơm.

Mỗi lần muốn ăn phở là phải đi rất xa, vì càng ăn phở hoài lại càng ngán thêm. Tuy nhiên bà xã vắng nhà chỉ vài hôm là lại thèm cơm ngay

Chán ngấy …đi xa, ăn mãi phở,

Vài hôm …vắng vợ, rất thèm cơm!

Thích nhất là 2 câu kết nha, chứng tỏ ông chồng rất trung thành với vợ. 

Bài họa thứ 20 là con số tròn trĩnh có tên PHỞ VÀ CƠM do nữ sĩ SKThiên Lý gửi tặng.  Anh Chị hãy cùng Như Thu đọc thơ nhé!

Ở cặp đề nữ sĩ cho biết mỗi ngày hai bữa ăn chính chị đều nấu cơm, không bỏ bữa bao giờ! Nói thì nói vậy chứ ngày cuối tuần chị cũng chọn món phở thế cơm, lâu lâu đổi khẩu vị cũng thích chứ 

Mỗi ngày hai bữa đều ăn cơm

Ngày nghỉ cuối tuần phở thế cơm

Thỉnh thoảng chị ra ngoài hít thở không khí trong lành rất tốt cho sức khỏe & gặp gỡ bạn bè kể chuyện buồn vui cho nhau nghe. 

Như Thu rất ngưỡng mộ chị vì được biết chị đang tham gia lớp nhảy đầm nữa. Hoan hô chị nhé!

Ra ngoài thay đổi bầu không khí

Như Thu đồng ý với chị dù cho cuộc sống gặp nhiều khó khăn nhưng mình cứ giữ tâm an lạc, buông bỏ mọi lo âu phiền muộn thì sẽ thấy tinh thần nhẹ nhõm hơn

Cuộc sống nhiều khi không dễ dãi

Chỉ biết hiện tại, ở đây bây giờ mà thôi nhé chị! 

Không hiểu thi sĩ Yên Hà đã NHẮC CHỪNG ai đó điều gì hở? Bài họa cuối cùng này cũng là bài thứ 21 đấy Anh Chị ơi! 

Như Thu mới đọc hai câu đầu cảm thấy hơi lo lắng & tò mò quá đổi! Không biết phở có mảnh lực gì khiến cho thi sĩ không ngại “xé rào” đi tìm phở vậy nè? 

Đến chừng thưởng thức được rồi thì thất vọng não nề, mới nhận ra rằng hương vị tuy có thơm đấy nhưng không sao sánh bằng với cơm cho được, khác biệt hoàn toàn 

Xé rào tìm phở để thay cơm 

Hương vị thơm tho nhưng khác cơm  

Đôi lúc thi sĩ đã đánh dấu hỏi hàng quán, tiệm ăn hay vỉa hè có an toàn thực phẩm hay không nhất là phở?

Quán hàng pha trộn gì trong phở?

“Tối lửa tắt đèn có nhau” hay “Tình làng nghĩa xóm” là thành ngữ nói lên tình cảm láng giềng cư xử rất thân thiện thường hay thăm hỏi & giúp đỡ lẫn nhau mỗi khi hữu sự, giống như một nhà vậy! 

Ông bạn hàng xóm của thi sĩ Yên Hà rất may mắn, tuy người ấy mắc bệnh ghiền phở nhưng được nhắc nhở thường xuyên, thỉnh thoảng ghé phở thì được nhưng đừng bao giờ quên cơm

Ông bạn bên rào bệnh bởi phở 

Nhắc chừng ghé phở chớ từ cơm. 

Cuối cùng chúng ta đã biết thi sĩ nhắc chừng ai rồi phải không?

Lời kết:

Tính đến nay cũng hơn 2 năm Như Thu mới viết bài cảm nhận mới nầy.  Sở dĩ lâu như vậy là vì Như Thu bận đủ thứ việc. 

Như Thu xin cảm ơn rất nhiều đến 19 Anh Chị đã thương mến gửi tặng 21 bài họa theo chủ đề phở và cơm, mỗi bát cơm mỗi tô phở đều có hương vị khác nhau phải không nào?

Dựa theo ý tưởng các bài họa & cũng không dám múa rìu qua mắt thợ, cho nên có thể Như Thu viết sai ý của thi/nữ sĩ rất mong Anh Chị bỏ qua nhé! 

Bài viết tuy dài, Như Thu nghĩ nếu Anh Chị không thể đọc hết thì mỗi người chỉ cần đọc riêng bài của mình cũng đủ cho Như Thu thấy vui rồi!

Một lần nữa thành thật cảm ơn Anh Chị quý mến của Như Thu. 

Thương chúc đại gia đình chúng ta nhiều sức khỏe, hồn thơ lai láng và tâm thân hỷ lạc.

Thương lắm lắm! 

Như Thu 

09/04/2026

Kính mời đọc thơ xướng họa PHỞ VÀ CƠM

https://lylang.blogspot.com/2026/08/pho-va-com-tho-nhu-thu-va-tho-hoa.html


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!