XÓT GIÒ LAN HÉO
Hạ nồng Lan héo thấy mà thương
Lá rũ cong queo …ngó dị thường
Nước xịt không thu vào giọt nước
Sương giăng chẳng nhận được màn sương
Âm thầm nụ rớt trơ cành ngọn
Lặng lẽ chồi rơi xuống góc vườn
Gió gợn nhẹ qua…lòng cảm xúc…
Một thời Lan tỏa ngát mùi hương
Songquang
20260731
Thơ Họa:
LỜI HOA LAN
Cảm tạ ơn người đã đoái thương
Giờ mong quán niệm cõi vô thường
Đài xanh chẳng ngại tưng bừng nắng
Nhuỵ nõn đâu màng ướt đẫm sương
Quá khứ vừa trôi đừng để bụng
Tương lai chửa tới mặc xa vườn
Ưu phiền gác lại ngừng tơ tưởng
Dạ có bồi hồi phảng phất hương?
Như Thu
07/31/2026
NHÌN ĐÓA DẠ QUỲNH
Nhìn đóa dạ quỳnh quá thảm thương
Tâm tư chạnh cảm nỗi vô thường
Đêm còn rạng rỡ vui cùng nguyệt
Sáng đã im lìm rũ với sương
Tri kỷ biệt rồi, trơ trụi bóng
Tri âm bặt tiếng, lạnh tanh vườn
Đương thời rộ nở tao nhân rộn
Rượu hết, hoa tàn…có luyến hương?
Lý Đức Quỳnh
1/8/2026

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!