Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

QUÊN -Thơ Songquang và Thơ Họa


QUÊN

( trường thiên lục bát tứ tuyệt)

 

Tôi quên….

            nói lá thôi rơi !

Chỉ vương mái tóc nửa đời rối thêm

Để cho tóc vẫn dịu mềm

Tóc khô lại sợ khôn kềm nỗi đau


Tôi quên….

              hỏi mẹ đường nào ?

Vì đời vạn nẻo tránh vào gian truân

Nhỡ đi cay đắng thêm lần

Con tim vụn vỡ thêm phần khổ thân

 

Tôi quên …

                  nói biển một lần

Đừng cho sóng dập thuyền nâng vào bờ

Nắng vàng chiếu nhẹ lững lờ

Cho thuyền về bến đợi chờ tình yêu

 

Tôi quên…

        hứng giọt sương chiều

Đem về sưởi lại tuổi yêu muộn màng

Người đà bỏ bến sông sang

Mà tôi đứng đợi đò ngang một mình

Songquang

 20260806

 

Thơ Họa:

 

THU VÀNG CÓ NHAU

Ngồi bên biển sóng vỗ khuya

Trăng nghiêng lệ đẫm đầm đìa giọt sương

kmh

 

Ngồi bên

Nhặt chiếc lá rơi

Chôn hoa tàn úa… thương đời ngắn thêm

Thu sang gió có nhẹ mềm

Vi vu khiêu vũ lá kềm cơn đau

 

Ngồi bên

Bóng nắng chiều nào…

Cùng người tri kỷ bước vào vận truân

Bên nhau còn được mấy lần ?!

Sinh ly tử biệt số phần, tội thân

 

Ngồi bên

Triền núi đôi lần

Cân phân gió/nước ghe nâng xa bờ

Khi con nước đứng lặng lờ

Ghe giương buồm khởi hay chờ nước yêu

 

Ngồi bên

Ghế trống về chiều

Nhớ ơi là nhớ người yêu… mơ màng

Bên hiên bướm trắng bay sang

Quẩn quanh gợi nhớ thu vàng có nhau

Kiều Mộng Hà

 Aug,06.2026

 

TÔI THƯỜNG

 

Tôi thường

Nhìn chiếc lá rơi

Phất phơ theo gió tình đời xa thêm

Lang thang đôi cánh tay mềm

Trần gian lăn lộn dạ kềm thương đau

——

Tôi thường

Nhớ lại xuân nào

Thời gian ngắn ngủi đi vào hiểm truân

Thắng thua được có bao lần

 Gắng công cũng tạo được phần an thân

——

Tôi thường

Ngắm sóng xô lần

Nhiều cơn dữ dội muốn nâng vượt bờ

Đôi khi mặt biển lặng lờ

Nhấp nhô như thể đang chờ người yêu

——-

Tôi thường

Suy ngẫm mỗi chiều

Những gì vượt khỏi tình yêu chẳng màng

Công danh sự nghiệp giàu sang

Tựa như giấc mộng thoáng ngang đầu mình

Hưng Quốc

Texas 8-6-2026

 

ĐƯỜNG TÌNH

 

Đường đi

vội vã hoa rơi,

Đường về xao xuyến bồi hồi nhớ thêm.

Nghĩ câu “buộc chặt lạt mềm” (1):

Giữ gìn hạnh phúc tránh niềm khổ đau.

 

Đường đi

chẳng biết thế nào.

Hai đầu dây phải sắp vào cho truân (2)

Kẻo mà duyên lại qua lần (3)

Để cầu lỡ nhịp chịu phần thiệt thân.

 

Đường đi

mới gặp một lần,

Mà sao đã thấy chí thân vô bờ.

Rõ ràng chẳng có lập lờ,

Chẳng nên lạnh nhạt hững hờ tình yêu.

 

Đường đi

không hẳn một chiều

Cảm người nhan sắc tự nhiên mịn màng.

Đường về nhà cửa sửa sang,

Rước người chân chỉ đảm đang hợp mình.

Đỗ Quang Vinh

      7-8-2026

Chú Thích:

(1) Tục ngữ thường nói: “Dây dùng (dây chúng) khó đứt, Lạt mềm buộc chặt”

Vì khi dùng lạt buộc rổ rá, buộc giàn giáo dựng nhà cửa, phải chẻ lạt mỏng, ngâm nước cho mềm rồi mới sử dụng. Mục đích là để mối buộc được chặt và chắc.

Tục ngữ Trung Hoa cũng có câu tương tự: “Dục cầm cố túng (欲擒故) nghĩa là muốn nắm bắt thì nên buông thả ra (cầm túng = nắm bắt và buông thả, cố = cho nên).Tục ngữ “Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu, hôn nhân chỉ sự nhẹ nhàng, mềm mỏng, khéo léo, tinh tế. Cho nên câu tục ngữ được coi là lời khuyên hữu ích, là bí quyết để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

(2) Truân= sắp đầu dây cho đều nhau.vd: truân mối dây cho đều [Việt Nam Tù Điển -Hội Khai Trí Tiến Đức]

(3) cho xong chuyện. Ca dao có câu:“Trời mưa nước chảy qua sân.Tôi lấy ông lão qua lần mà thôi”

 

KHI...

 

Khi buồn

Cứ để lệ rơi

Rửa trôi phiền muộn cho đời nhẹ thêm

Nỗi sầu phai nhạt, tan mềm

Không cần gắng sức vẫn kềm đớn đau.

 

Khi vui

Bất cứ lúc nào

Cũng đừng buông thả vướng vào lưới truân

Yếu lòng dù chỉ một lần

Ăn chơi sa đọa muôn phần hại thân.

 

Khi quên

Thất hẹn vài lần

Khiến thuyền bỏ bến sóng nâng tách bờ

Đã yêu chớ có lập lờ

Đinh ninh lời hứa hẹn chờ dấu yêu.

 

Khi già

Tuổi đã về chiều

Cũng đừng bỏ mặc người yêu chẳng màng

Bạn đời dẫu chẳng cao sang

Vẫn luôn là chiếc cầu ngang sông mình.

  Sông Thu

( 08/08/2026 )

 

MUỐN QUÊN .

                    m

Muốn quên, mà lệ  cứ rơi

Bâng khuâng thương cảm tình đời khổ thêm

Bình tâm xem lại nỗi niềm

Bao nhiêu bi lụy đâu kềm được đau

                    m

Muốn quên, phải kiếm cách nào

Xóa tan tình tự lỡ vào  chuyên truân

Người đi biệt tích bao lần

Nay về nối lại một phần nghĩa thân

                     m

Muốn quên vì biết nhiều lần

Tâm tư như được ai nâng tới bờ

Từ phen triều nước lặng lờ

Sóng xô biển động hẹn chờ thương yêu

                     m

Muốn quên vạt nắng vàng chiều

Mắt em chắc cũng hương yêu phủ màng

Bây giờ bạc trắng mùa sang

Sợi thời gian thả bay ngang tóc mình …

                     m

Rancho Palos Verdes  8 - 8 - 2026

CAO MY NHÂN

 

TÔI THƯỜNG

 

Tôi thường nhặt lá đông rơi

Chiều nhen nhóm lửa sưởi đời ấm thêm

Những mong chân cứng đá mềm

Đường trần vời vợi bớt kềm thương đau

 

Tôi thường ngẫm chuyện xưa nào

Mưu sâu kế hiểm, đời vào chuyên truân

Đường ma lối quỷ, một lần

Sa cơ thất thế, mộ phần chôn thân

 

Tôi thường mộng ủ nhiều lần

Trường giang, đại hải tay nâng niu bờ

An yên sóng nước lặng lờ

Thuyền trăng gác mái hồn chờ say yêu

 

Tôi thường góp nắng muôn chiều

Dành đêm sưởi ấm cho yêu mơ màng

Nhỡ khi tình đợi chưa sang

Lòng đau hóa thạch ngổn ngang, tội mình

Lý Đức Quỳnh

     8/8/2026 


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!