LUỐNG THƯƠNG CÒN GIỮ
Về đâu một chuyến tàu hoàng hôn
Chở nặng trong khoang những nỗi buồn
Giữa buổi chiều mây trôi bảng lảng
Mang trên cánh nhạn xoải cô đơn
Đêm nghe da diết trời mưa đổ
Chiều thấy bâng khuâng vạt nắng còn
Hơn nửa khoảng đời rời xứ sở
Luống thương trăn trở mãi tâm hồn.
2026-02-24
Võ Ngô
Thơ Họa:
TÌM VỀ DĨ VÃNG.
Thuyền xuôi sóng nước,nắng chiều hôn
Văng vẳng ai ca vọng cổ buồn
Qua ngả ba sông sầu bóng lẻ
Đến cua bảy nhánh não mình đơn
Con sông kỷ niệm hoài vương vấn
Tình bạn tri âm mãi sống còn
Chốn cũ tìm về người khuất dạng
Nơi xưa chờ đợi gió se hồn!
LAN.
(24/02/2026).
(Mùng 8 Tết Bính Ngọ -2026).
XUÂN BUỒN
Nắng thả tia vèo vuốt má hôn,
Nhớ ai mà nhói dạ khơi buồn!
Thuyền tình nhảy sóng tung tia lảng,
Cánh nhạn bay vờn trơ dáng đơn.
Tí tách từng cơn mưa mát đổ,
Long lanh lệ buốt nhỏ che còn.
Bao năm xa xứ quê người tạm,
Xuân đến bâng khuâng tái buốt hồn!
HỒ NGUYỄN
(24-02-20ti26)
KHÔNG ĐỀ
(Gởi bác Võ Ngô!)
Chiều tà ráng lổ sắc vàng hôn,
The thắt khôn khuây tác dạ buồn!
Cố Quốc mù tăm chân núi thẳm,
Ngoại bang hiu hắt tấm thân đơn!
Ly hương u uẩn điều hay dở...
Chiến loạn tang thương cảnh mất còn!...
Nguồn cội ân thâm vùi ẩn ức,
Nhiều khi nghĩ lại xốn xao hồn!
Nguyễn Huy Khôi
24-02-2026
CHIA TAY LẤN CUỐI
Chan hòa nước mắt nụ môi hôn
Trong buổi chia ly lặng lẽ buồn
Người đã ra đi ngàn dặm rộng
Ta còn ở lại một thân đơn
Ngôi nhà lạnh lẽo, niềm vui tắt
Kỷ niệm miên man, ký ức còn
Mười tám năm qua, lòng mãi nhớ
Nỗi đau âm ỉ quặn trong hồn.
Sông Thu
( 24/02/2026 )
CHIỀU BUỒN NGƯỜI VIỄN XỨ
Chiều tàn nắng tắt sắp hoàng hôn
Đã khiến trong ta một nỗi buồn
Viễn xứ xa xăm thương dạ héo
Quê nhà cách trở xót lòng đơn
Niềm đau lặng lẽ dường như mất
Ký ức miên man tựa mãi còn
Ba mấy Xuân rồi luôn uẩn khúc
Thời gian đâu xoá …đọng tâm hồn
Songquang
20260224 ( mùng 8 Tết năm Ngọ)
TÁI NGỘ
Tái ngộ mà như ngại nụ hôn
Không say đắm lắm, sẽ nghe buồn
Người về, mái ấm sao hoang vắng
Kẻ đợi, hoa tàn khiến lạnh đơn
Có phải niềm vui chưa mất hẳn
Hay là nỗi khổ vẫn đang còn
Chén trà bốc khói mời nhau uống
Đáy nước trầm luân đậm mảnh hồn…
Hawthorne 24 - 2 - 2026
CAO MỴ NHÂN
VẦNG TRĂNG LẺ BÓNG
Trong song ngồi ngắm ánh tà hôn
Gió phất phơ khơi gợi … mắt buồn
Buổi đó người xa đâu giã biệt
Sầu này kẻ ở nhận neo đơn
Tiếng từ quy khóc bên thềm vắng
Lời thủy chung cùng bước… vẫn còn
Mộng đẹp bao giờ chung ước hen
Vầng trăng lẻ bóng sống vô hồn
Kiểu Mộng Hà
Feb.24.2026
BIẾT ĐẾN BAO GIỜ
Tiển biệt nhau rồi một nụ hôn
Đêm khuya thao thức dạ nao buồn
Nhìn vầng trăng khuyết Tâm sầu muộn
Lặng lẽ cô phòng gối chiếc đơn
Tí tách tiếng mưa rơi mái ngói
Ve sầu trổi nhạc vẳng xa còn...
Nỗi lòng xa xứ còn trăn trở
Biết đến bao giờ xoa dịu hồn.
Mỹ Nga
24/02/2026 ÂL, 09/01/ Bính Ngọ.
TRỞ VỀ
Nhàn nhạt nắng chiều mặt nước hôn
Vườn xưa trở lại bến sông buồn !
Buồn vương bãi sậy còn thuyền lẽ ,
Rã rượi lưng trời cánh nhạn đơn.
Tàn khốc chiến tranh bao kẻ mất
Đau thương quê mẹ mấy ai còn.
Phút giây tĩnh lặng mơ ngày cũ
Cảnh vật đổi thay lạc lõng hồn !
Mailoc
02-24-2026
CHIỀU BUÔNG
Chiều buông xứ lạ bóng tà hôn
Mây cuốn về đâu chở dạ buồn
Chân bước ra đi lòng bịn rịn
Chòng chành cơn sóng nỗi côi đơn
Không trung tĩnh mịch trời se lạnh
Vòm sáng sao đêm lấp loé còn
Vận xấu gặp thời không trọn vẹn
Ngã nghiêng thế sự đớn đau hồn ..
Yên Hà
24/2/2026
HÔN ĐẦU CÒN MÃI
Ní chợt chạm tôi một cái hôn
Để rồi man mác mĩm cười buồn
Lòng thì như đã tình luông luống
Yêu chỉ xoàng sao thuốc có đơn
Thương nhớ về sau cứ lởn vởn
Giờ không gặp nữa vẫn manh còn
Đôi môi in dấu hằn trên trán
Đeo đẳng dài lâu tận đáy hồn.
Hải Rừng
26/2/2026
LIỆU ,
Dư hương mật ngọt từ môi hôn
Đã mấy mùa qua dấu lệ buồn
Cái thuở thơ ngây đà … gối lẻ
Và thời mới lớn đã … chăn đơn
Tâm tư trầm lắng theo trăng khuyết
Vời vợi con tim ước mộng còn
Đau đáu tháng ngày xa đất mẹ
Liệu buông đi hay giữ trong hồn !!!
PHƯỢNG HỒNG
TẠM BIỆT
Chiều xuống sân ga,gởi nụ hôn
Cho tầu chuyển bánh,chẳng nên buồn
Tịch nhan,kẽ đá nhô bông chiếc,
Ngỗng lẻ ,lưng trời vỗ cánh đơn
Cõi tạm, vào đời đâu vĩnh cửu
Nam Kha tỉnh giấc chợt không còn
Chia ly để lại nhiều nhung nhớ,
Cảnh cũ,người xưa…thấm thía hồn.
ThanhHoà
28/02/2026
LƯU BUỒN
Mến mộ trao lòng chỉ nụ hôn
Sao em nỡ chối để lưu buồn
Ngàn năm biến động trơ đời lẻ
Vạn kiếp luân hồi vẫn bóng đơn
Vắng vẻ sông xưa đò đã hết
Đìu hiu chốn cũ khách đâu còn
Tình như ngọn gió nơi trùng thẳm
Thổi giữa hoang vu, buốt lạnh hồn
Lý Đức Quỳnh
2/3/2026

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!