Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

TRẮC TRỞ VẦN -Thơ CAO MỴ NHÂN và Thơ Họa



TRẮC TRỞ VẦN

 

Muốn nói với em một điều rất lạ

Bằng chữ “ sorry “ vì quên tất cả

Từ không gian đến thời khắc vừa qua

Đáng tiếc, lâu rồi anh đi xa quá

 

Trong ngôn ngữ thơ gọi là vần trắc

Cuối câu ngắn, dài … phải dùng âm sắc

Thế còn gì lời thoảng nhẹ dịu êm

Khi tri kỷ gật gù không thắc mắc


Một bài Đường thi tám câu, bảy chữ

Đã khó rồi, còn mượn vần cuối lỡ

 Sao không viết nhàn hạ để thảnh thơi

Mà lại khiến hồn thơ sầu bỡ ngỡ

 

Riêng với em, nàng thơ luôn khổ lụy

Anh van xin những hình ma, bóng quỷ

Hãy rời đi, đáng tiếc cõi mơ này

Để đôi mình thương yêu, cùng trân quý …

 

Rancho Palos Verdes   19 - 3 – 2026

   CAO MỴ NHÂN

( Kỷ niệm bài truyện nhi đồng đăng báo đầu tiên 19- 3 - 1953  ở báo Liên Hiệp Hanoi )

 

Thơ Họa:

 

BẰNG TRẮC VẦN

 

Vẫn đến trong đường bay mới lạ

Trắng cánh âu, trời xanh biển cả

Khách phiêu bồng gặp thoáng ngời qua

Chỉ tiếc, khơi trùng thăm thẳm quá

 

Nhạc thơ vần điệu hòa bằng trắc

Là phối ngữ ngôn thành bản sắc

Đường trần chung một buổi chiều êm

Tình ý sâu lòng riêng giăng mắc

 

Bát cú thất ngôn, năm sáu chữ (56 chữ)

Cưỡi ngựa xem hoa, thường bỏ lỡ

Rực ánh trăng vàng đáy giếng thơi

Hụt hẫng canh tàn, đời cứ ngỡ…

 

Cổ kim trần thế dù bi lụy

Bởi những mưu ma cùng chước quỷ

Xin trả lại thơ diễm tuyệt này

Chữ Tình muôn thuở hằng yêu quý

Lý Đức Quỳnh

   20/3/2026 


HÀNH TRÌNH ĐƠN ĐỘC

 

Trên chuyến tàu đêm, buồn đến lạ

Ngậm ngùi nhất lúc qua đèo Cả

Vầng trăng vàng vọt lẻ loi sầu

Núi đồi thăm thẳm u trầm quá.

 

Cuộc sống bao nhiêu là bất trắc

Vết thương tựa cứa bằng dao sắc

Mất mát, chia ly suốt một đời

Rủi ro, hiểm họa hoài giăng mắc.

 

Lời yêu muốn nói, không tròn chữ

Cử chỉ thương yêu đành bỏ lỡ

Một thời chinh chiến chẳng buông tha

Bao lúc chia xa, lòng cứ ngỡ...

 

Giờ chỉ còn ta, hồn não lụy

Khi mốc thời gian dần cạn quỹ

Trở lại Hội An, chốn dấu yêu

Tìm về kỷ niệm đầy thân quý.

   Sông Thu

( 20/03/2026 )

 

THƠ VỚI TÔI.

 

Thơ với tôi như cái gì?...rất lạ...

Thơ mới Thi Đường đọc mê luôn cả.

Nhưng hơn nữa đời mới làm thơ qua,

Các Diễn Đàn Lãng Phong - Cao Bồi Già...

                xxx

Thời gian trãi qua Thi Đường Bằng trắc,

Những câu đối ngữ,ngôn từ đậm sắc...

Có khi ngớ ngẩn  những đọan không êm.

Thi  Hữu Bạn hiền "sory" Không vướng mắc.

                   xxx

Thật ra Luật Thi Đường khó dụng chữ,

Vận Trắc bằng vần cuối hay dở lở...

Mượn bút nghiêng suy nghĩ lối thảnh thơi...

Tâm chẳng ngại khi Thi nhân cứ ngỡ.

                  xxx

Hảy ủi an tâm sầu vương phải lụy,

Mượn vần thơ xua hình Ma bóng Quỷ...

Phủ Dương Quang chiếu sáng không gian này,

Hòa Nhân thể Thương yêu Đời trân quý...

   Mỹ Nga

     20/03/2026  ÂL, 04/02/ Bính Ngọ.

 

VƯƠNG ĐÔI MẮT EM.

 

Đôi mắt em xui say đắm lạ 

Long lanh, quyến rũ như ôm cả 

Trái tim xao xuyến ngất ngây là 

Tâm tư mê mẩn điên cuồng quá.


Biết dấn thân yêu đầy bất trắc 

Đã cam sầu luỵ vì nhan sắc 

Tình cảm vấn vương khiến trí mù 

Cạm bẫy đau thương luôn vướng mắc.


Trao em tình ý vào câu chữ 

Chỉ sợ người hông coi bỏ lỡ 

Tấc dạ chân thành chẳng dối gian

Tấm lòng yêu mến chờ đợi ngỡ.....


Thao thức canh thâu vì ái luỵ 

Xót xa , buồn bã không ngân quỹ 

Tự ti, mặc cảm,não thần suy

Cũng do say đắm loài chim quý!

     LAN.

(20/03/2026).

 

THƠ CỔ PHONG…

 

Thấy biến thể thơ “Cổ Phong” mới lạ

Bằng thất ngôn Đường thi quên hết cả

Từ gieo vần luật bằng trắc thông qua

Chọn chữ trau dồi thơ ca vui quá

 

Không cần đối niêm chẳng sai bằng trắc

Đọc bài xướng lên lọt tai tươi sắc

Cảm thông thơ niêm luật giữ vốn êm

Anh em bạn hữu đâu còn vướng mắc

 

Dạng thơ Đường ai cũng hay chọn chữ

Thật khó khăn, than thở chi đã lỡ

Sao vương vấn hoài chẳng thể nghỉ ngơi

Mà chạnh nghĩ hồn thơ buồn chớm nở

 

Tha thứ phàm phu Đường thi tục lụy

Tuy hay quên đối niêm kìa xích quỷ

Hãy làm thơ mới mẻ ở nơi này

Lứa đôi ta bên nhau cùng yêu quý

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley March 20, 2026 


RÓT ,

 

Cái kiếp lạc loài vốn nhiều thứ lạ

Nơi xứ người sầu dâng như biển cả

Đêm nằm mơ thấy nhà cũ vườn xưa

Cảnh sắc mờ dần vì chưng lâu quá !

 

Thơ còn chút niêm luật theo bằng trắc

Đề khi hoạ bung xoả nhờ đa sắc

Có mây trời trong vắt điểm tô màu

Và rồi chuyện lứa đôi thôi vướng mắc

 

Loại thơ này thì chỉn chu lượng chữ

Dẫu trắc bằng đều cũng không được lỡ

Lòng lo lắng khi ý vận chưa thông

Tim loạn xạ vì câu từ vẫn ngỡ

 

Anh biết yêu em là thêm thắt luỵ

Nên chi tha thiết rời xa ngạ quỷ

Hướng tình ta đến nẻo thật bình yên

Rót lời thơ nồng ,trao ngọc quý !

PHƯỢNG HỒNG

 

TRẮC TRỞ CỦA ĐƯỜNG ĐỜI

( trường thiên thơ thẩn vận trắc)

 

Học hỏi đường đời có nhiều mới lạ!

Không phải ai cũng đều hay tất cả

Suốt cõi trần đều nếm chuyện trải qua

Nhưng vẫn thấy mình còn khờ khạo quá?!

 

Khi giao tiếp gặp những điều bất trắc

Bởi ngôn từ có rất nhiều màu sắc

Khi hiểu rồi lời nói ngọt tai êm

Mọi muộn phiền không làm ta vướng mắc

 

Lời nói ra phải chọn từng câu chữ

Để người nghe hiểu được đừng lầm lỡ

Khiến ưu tư làm tâm trí chẳng thơi

Trong tình yêu càng không buông lời…”ngỡ”

 

Cuộc sống bên nhau có nhiều hệ lụy

Mà ngoài đời lắm mưu mô chước quỷ

Hãy tránh xa…vui vẻ cuộc đời nầy

Mọi học hỏi được là điều đáng quý

Songquang

 20260322 


TRÊN CÕI ĐỜI

 

Trên cõi đời này lắm điều mới lạ

Lồng lộng trời cao mênh mông biển cả

Chuyện đời thường từ cổ đến hôm qua

Sách đọc lâu rồi nhồi chừng nhiều quá

 

Anh với em sao mãi còn trắc trở

Mấy chục năm trường tàn phai hương sắc

Cảnh sống khồn cùng ngang nghịch giả êm

Thôi đừng nhé cứ câm không mứu mắc

 

Muốn yên thân buông đốt mần ra chữ

Khúc điệu nói năn như lời lầm lỡ

Bảo phải ngừng ..! hồi ấy cảm thả thơi

Cây súng bạn ta đến ngày bỡ ngỡ !

 

Phủi nó rồi .. gặp cuộc đời lâm luỵ

Cố gắng lên ! chung quanh toàn yêu quỷ

Phải tự cứu mình ra khỏi ngục tối này

Cùng tay bắt tạo nên đời thương quý !..

 Yên Hà

22/3/2026 


TÌM NIỀM VUI

 

Trăn trở hằng đêm xứ người đất lạ

Vẫn nhớ quê cha làng thôn tất cả

Từng hàng tre bụi cỏ đã đi qua

Mấy chục năm rồi mình đà xa quá

 

Buồn tình học làm thể thơ bằng trắc

Luật niêm đối vần phải tương màu sắc

Ý thơ thanh thoát lời nhẹ êm xuôi

Người xem thấu hiểu không gì vướng mắc

 

Đường thi phải biết dụng câu tìm chữ

Lúc đầu chưa thông lắm điều trót lỡ

Cứ vung tay như thể biết nhả thơ

Không chút ngại ngùng mà như cứ ngỡ …

 

Có kẻ chê khen , đời là hệ luỵ

Nỏ sợ  hình ma lo gì chước quỷ

Đâu còn đáng tiếc hãy cứ mà đi

Niềm vui thơ họa, tự mình thương quý …

THIÊN LÝ 


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!