Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

TRẮC TRỞ VẦN -Thơ CAO MỴ NHÂN và Thơ Họa



TRẮC TRỞ VẦN

 

Muốn nói với em một điều rất lạ

Bằng chữ “ sorry “ vì quên tất cả

Từ không gian đến thời khắc vừa qua

Đáng tiếc, lâu rồi anh đi xa quá

 

Trong ngôn ngữ thơ gọi là vần trắc

Cuối câu ngắn, dài … phải dùng âm sắc

Thế còn gì lời thoảng nhẹ dịu êm

Khi tri kỷ gật gù không thắc mắc


Một bài Đường thi tám câu, bảy chữ

Đã khó rồi, còn mượn vần cuối lỡ

 Sao không viết nhàn hạ để thảnh thơi

Mà lại khiến hồn thơ sầu bỡ ngỡ

 

Riêng với em, nàng thơ luôn khổ lụy

Anh van xin những hình ma, bóng quỷ

Hãy rời đi, đáng tiếc cõi mơ này

Để đôi mình thương yêu, cùng trân quý …

 

Rancho Palos Verdes   19 - 3 – 2026

   CAO MỴ NHÂN

( Kỷ niệm bài truyện nhi đồng đăng báo đầu tiên 19- 3 - 1953  ở báo Liên Hiệp Hanoi )

 

Thơ Họa:

 

BẰNG TRẮC VẦN

 

Vẫn đến trong đường bay mới lạ

Trắng cánh âu, trời xanh biển cả

Khách phiêu bồng gặp thoáng ngời qua

Chỉ tiếc, khơi trùng thăm thẳm quá

 

Nhạc thơ vần điệu hòa bằng trắc

Là phối ngữ ngôn thành bản sắc

Đường trần chung một buổi chiều êm

Tình ý sâu lòng riêng giăng mắc

 

Bát cú thất ngôn, năm sáu chữ (56 chữ)

Cưỡi ngựa xem hoa, thường bỏ lỡ

Rực ánh trăng vàng đáy giếng thơi

Hụt hẫng canh tàn, đời cứ ngỡ…

 

Cổ kim trần thế dù bi lụy

Bởi những mưu ma cùng chước quỷ

Xin trả lại thơ diễm tuyệt này

Chữ Tình muôn thuở hằng yêu quý

Lý Đức Quỳnh

   20/3/2026 


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!