ĐỔI GIỜ
Đêm chi dài thế hở trời
Ngày chi nắng sáng chưa tươi đã rầu
Người chi chẳng thấy anh đâu
Buồn chi kéo mãi cơn sầu ra thôi
ĐỔI GIỜ
Đêm chi dài thế hở trời
Ngày chi nắng sáng chưa tươi đã rầu
Người chi chẳng thấy anh đâu
Buồn chi kéo mãi cơn sầu ra thôi
BIỂN VẮNG
Rồi chiều nay tôi lại về với biển
Mây nước buồn xao xuyến cả hồn tôi
Gió mênh mang...lòng bổng chợt bồi hồi
Bao ký ức xa xôi bừng sống lại...
THU BUỒN
Mưa rơi tí tách suốt đêm thâu
Một bóng cô đơn vạn kiếp sầu
Ngắm lá vàng rơi bay khắp nẻo
Đôi dòng ngấn lệ gởi về đâu ..??
Mực Tím
( 22 / 10 / 2020)
Tạp Ghi và Phiếm Luận:
ĐẢO LỘN ĐẤT TRỜI
Vì sao núi lở vùi chôn phận người?
Vì tham lam vô độ.
Những công trình mượn danh du lịch tâm linh cạo trắng núi rừng. Đó là cuộc buôn thần bán thánh, phản tâm linh, hủy diệt cả môi trường, văn minh và văn hóa. Rừng núi oằn lưng chịu ngàn vạn nhát búa phạt thấu xương, triệu lưỡi dao róc tận tủy. Nước nguồn không nơi lưu trú, nước ngầm như mạch máu bị hút cạn đến những giọt cuối cùng. Long mạch héo khô, cơ thể đất đai đầy lở loét. Bạt núi, cạo rừng, địa chất triệu triệu năm không thể hoàn nguyên, đám đại gia vô đạo vẫn giương trơ mắt trắng.
THU CẢM
Chẳng còn lấp ló ở đầu hiên
Thu bước vào đây dáng dịu hiền
Bóng nắng mong manh buồn cuối bãi
Ngọn may nhè nhẹ lạnh về đêm
Lá vàng phe phẩy treo cành mỏng
Mây trắng lang thang lướt cánh mềm
Ra thế ! Thu về rồi đấy nhỉ ?
Khiến lòng lữ khách thấy sầu thêm
Songquang
20201029
LÂNG LÂNG
Tàn thu đỉnh nhạn khói hoàng lâu
Một dải thiên sơn trắng ngọn sầu
Áo não hôn hoàng buông ánh nhạt
Âu sầu ải ngạn thả huyền sâu
Tư lòng thảo ngữ lâng lâng mạch
Trải bút thơ đề xốn xốn câu
Sỏi đá trơ mình phơi tuế nguyệt
Đồi sương một vạt lá phai màu.
Hảo Mặc Nhiên
VÔ ƯU
Cuộc đời dâu bể mưu đồ
Thiêu thân lở kiếp, điên rồ chải bươi
Nửa chừng gãy gánh chơi vơi
Ông trời hoán đổi cuộc chơi lạ lùng