Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

EM


             EM

                    Chiếc xe máu lạnh vụt qua
                   Và em đứng lại nở hoa bên đường
                              Cho lòng được phút thơm hương
Mùa quê giản dị bình thường của xưa

Hôm chờ,em đợi trong mưa
Đúng như đã hẹn chẳng đưa đẩy lời
Ta thành sản phẩm xu thời
Nghĩ em đã...sống quen đời kiêu sa

Em đi Âu Mỹ phương xa
Tưởng ngày đoàn tụ phải là tiếng Tây
Ồ không,tay vẫn bàn tay
Đậm đà sắc Việt mà ngây ngất lòng

Thuở nghèo với khó lắc đong
Đèn khuya nhẫn nại mẹ chong đêm dài
Khêu tàn nhóm lửa đón mai
Cho em nhẹ gót trang đài phong nhiêu

Nguồn thương lai láng dòng yêu
Sông dài biển rộng càng kiều diễm xuân
Đó đây để biết xa gần
Mười hai bến nước gạn dần đục trong

Cái màu sắc bọt xà phòng
Lấp la lấp loáng gió tung lên trời
Em như hạt cát thường thôi
Trong nhau óng ánh đã ngời pha lê…
            Lý Đức Quỳnh

*Đã lâu,Quỳnh chép một bài lục bát để thay đổi sắc màu,giới thiệu cùng quý anh chị và các bạn hữu.Kính chúc sức khỏe và an lành !

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

HỌA THƠ CÙNG THU VÀ HOA


THU SAY
Thu phong lá rụng trắng bên thềm
Tiếng nhạc tan chiều rót thật êm
Mặc khách say sưa hồn mỹ nữ
Tao nhân đắm đuối nét thơ mềm
Lạc loài trước ngõ khúc hoang dã
Thấp thoáng sau vườn điệu vũ đêm
Chén rượu quỳnh tương chờ tống biệt
Nghe đời bất chợt lạnh lùng thêm ./.
                         LCT (Bụi Thời Gian)

Bài họa:
TÌNH SAY
Bảng lảng trăng khuya rọi bóng thềm
Ru hồn đắm giấc mộng tình êm
Hương thơm vị lạ chờ môi biếc
Lối rộng đường quen đợi gót  mềm
Biển gọi nghìn trùng trời rực sáng
Đời về vạn hướng bước không đêm
Mùa thu một thuở ngời mơ ấy
Hạnh phúc xa rồi để xót thêm !
                      Lý Đức Quỳnh


HOA NGUYỆT QUẾ
Nguyệt Quế bên thềm đượm ngát hương
Đài thon cánh ngắn giữa đêm trường
Kiêu kỳ nhụy thắm tình mong ngóng
Sắc nước thân mềm dạ nhớ thương
Gió sớm lay cành sầu khắp nẻo
Trăng tàn rụng lá tủi muôn đường
Nàng đi giã biệt còn lưu luyến
Đọng lại nơi này những giọt sương
                           LienNguyen

Bài họa:
HOA NGUYỆT QUẾ (Y đề)
Vẫn thế,nồng nàn tỏa đậm hương
Lòng son viên mãn suốt canh trường
Chờ trăng,trăng đến cùng mong nhớ
Đợi gió,gió về gởi luyến thương
Lặng lẽ đêm tàn trao hết nhụy
Đìu hiu cánh úa rụng bên đường
Tri âm ai đó mà dâng hiến
Hay mãi âm thầm lạnh buốt sương ?!
                         Lý Đức Quỳnh

KIẾP HOA
Ngạt ngào buổi sớm toả mùi hương
Nguyệt Quế trắng xinh ở góc tường
Đàn bướm chập chờn thêm quyến rũ
Lũ ong thò thập lắm sầu vương
Tặng đời hương sắc tình sâu đậm
Nhận tiếng tàn phai nghĩa chán chường
Một kiếp hoa rơi ai thấu hiểu
Thân tàn gửi lại gió cùng sương.
                                Thu-Yen Vu

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

GƯƠNG SOI


SOI GƯƠNG
Soi cái mặt ta sao khó ưa
Đâu rồi hình bóng xửa xừa xưa
Tóc tai thưa thớt không buồn mọc
Da dẻ nhăn nheo thỏa sức thừa
Lủ khủ lưng còng hơn gánh mỏi
Kèm nhèm mắt háy tựa cơn đùa
Gương ơi, ngày trước ta nào thế
Ấy gã Bình Minh, đọ cũng …thua !(*)
.                            CAO BỒI GIÀ
(*)người mẫu Bình Minh


Bài họa:
GƯƠNG SOI
Soi già bảnh chọe thấy mà ưa
Phát tướng,ứ à hơn hẳn xưa
Phệ bụng,ối giời căng vượt đủ
Phình mang,đất hỡi xệ qua thừa
Lưng như tấm phảng không buồn giỡn
Lưỡi vẫn tày gang cứ muốn đùa
Bảo bối kim tiền thêm sức bật
Ra đường bọn trẻ đến chào thua !
                        LýĐứcQuỳnh
                  Đồng Nai,13/8/2015

NGẮM MÌNH
Cái mặt ta chừ ngắm khó ưa
Soi gương thấy khác hẳn ngày xưa
Môi thâm má hóp răng đi mất
Mắt nhoẹt da mồi tóc lại thưa
Hạ hết xuân tàn lòng tựa cạn
Chân run gối mỏi dạ như đùa
Năm mươi tuổi trước thân tráng kiện
Ngoảnh lại thời gian ấy phải thua
            GM.Nguyễn Đình Diệm

SOI GƯƠNG
Soi gương đẹp lão tưởng hơn xưa
Mặt mũi phương phi thấy dạ vừa
Bụng phệ phình phang như cụ Cóc
Chân chành khệnh khạng giống con Rùa
Bước đi hùng dũng trông oai vệ
Ngồi xuống kềnh càng ngó gớm chưa ?
Ai cũng khen rằng ta phát tướng
Về già như vậy trẻ đành thua
                                   Sơn Ca

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

TRẺ EM CÒN ĐÓ...


TỊ NẠN
Lan truyền dư luận khắp trời Âu
Vượt biển bé thơ chết thảm sầu
Xót kẻ quê hương tình khánh kiệt
Thương người đất nước oán thâm sâu
U mê lúc trí chìm trong hận
Thức tỉnh khi lòng chạm tới đau
Cứu vớt linh hồn đang khổ lụy
Đời còn chỗ tựa sống vì nhau ! 
                      Lý Đức Quỳnh
                  Đồng Nai,14/9/2015

Bài họa:
Y ĐỀ
Nhìn hình bé chết bụng thương sâu
Dư luận vang lừng khắp Á Âu
Hỷ nộ u minh vùi dạ hận
Tham lam thức tỉnh mở lòng đau
Yêu người đất mẹ không nơi náu
Xót kẻ quê hương lắm chốn sầu
Khổ lụy đang chờ tâm hỷ xả
Từ bi chốn dựa đỡ đần nhau
           GM.Nguyễn Đình Diệm


TRẺ EM CÒN ĐÓ...
Lắm cảnh dặc dằng sống đọa nhau
Bởi vì bố mẹ,bởi vì đâu
Em thơ thiếu áo chờ tiên mộng
Đứa trẻ thèm cơm đợi phép mầu
Góc bể lương tri từng tiếp cận
Chân trời vô cảm vẫn lùi sâu
Tương lai rút ruột công trình ấy
Kết quả nhìn ra tận buổi đầu !
                     Lý Đức Quỳnh
                  Đồng Nai,14/9/2015

Bài họa:

1*/TRẺ BƠ VƠ
Bao em bé nhỏ đọa lòng đau
Xã hội vô tâm, vất vưởng sầu
Thiếu áo em thơ mong dạ rộng
Không cơm trẻ ấu đợi tình mầu
Bơ vơ lối phố thân khô héo
Ngõ hẻm lơ ngơ mắt lũng sâu
Độ lượng mong người hoan hỷ giúp
Tâm từ góp sức đỡ đần nhau
               GM.Nguyễn Đình Diệm

2*/XÓT XA
Bơ vơ đói khát bởi vì đâu
Cha mẹ nơi nào nỡ đọa nhau?
Dạ đói con thơ lăn lóc khóc
Chân run trẻ nhỏ khấn van cầu
Phố kia hào nhoáng phô giàu có
Xóm nọ lầm than giấu khổ sầu
Cám cảnh cuộc đời sao lắm nỗi
Bao giờ xoá hết những niềm đau.
                          Thu-Yen Vu

3*/NIỀM ĐAU
Bao nhiêu trẻ nhỏ sống thương đau
Thiếu mảnh chăn đơn biết chốn nào
Khóc hận từng đêm sầu đổ lệ
Buồn thay những buổi tủi dòng châu
Nhiều khi ngủ bụi trên đường phố
Có lúc nằm trần cạnh vũng sâu
Đói khát bơ vơ không dựa dẫm
Mong chờ góp sức đến ngày sau..
                           Liên Nguyễn

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

THƠ HỌA

                                     

ĐỜI VẸT
"Xin chào" khi khách đến vườn hoa
Vẹt nói líu lo giúp chủ nhà
Chăm chút rỉa lông tô bộ cánh
Gian nan uốn lưỡi học lời ca
Cũng vì an phận canh lồng quý
Mà phải cam lòng biệt núi xa
Chịu kiếp tôi đòi cho kẻ khiến
Người đời mai mỉa chẳng buông tha.
                                Thu-Yen Vu

Bài họa:
TRONG LỒNG SON
Bỏ rừng về trọ chốn phồn hoa
Cũng chỉ mua vui với mọi nhà
Mất hết khung trời bay lượn hót
Chỉ còn cái xó đứng kêu ca
Đành thân nhập cuộc đời u uẩn
Để phận lìa đàn sống xót xa
Sập bẫy si tham lòng mắc phải
Ôi, tròng nô lệ dễ nào tha !
                               Lý Đức Quỳnh

Bài họa:
ĐỜI
Màu mè đủ sắc đẹp như hoa
Múa mỏ quanh năm trước cửa nhà
Nhái tiếng bi bô bao kẻ khoái
Vay lời ríu rít lắm người ưa
Hình dung sặc sỡ che lòng đểu
Bóng dáng tươi vui đậy dạ ma
Một kiếp cam lòng cho chủ khiến
Thương thay phận vẹt chết không tha
GM.Nguyễn Đình Diệm


CHÁN
Ngán ngẩm nhìn đời lắm nhiễu nhương
Rối ren mạng sống bị xem thường
Tị hiềm tí chút đâm lòi ruột
Phật ý một lời chém thấu xương
Xã hội bất an bao sợ hãi
Dân lành lo lắng lắm tai ương
Văn minh tiến bộ là đâu nhỉ
Cuộc sống có còn những kỷ cương?
                                 Thu-Yen Vu

NGÁN
Vẫn nhiễu vẫn nhương vẫn nhiễu nhương
Hoài mong cuộc sống được bình thường
Hy sinh thuở chiến bao nhiêu máu
Đột tử thời bình cũng lắm xương
Triệu chứng phơi bày ra ngoại biểu
Pháp đồ điều trị tận trung ương
Bản năng giáo hóa chưa thuần chủng
Mãi để buông tuồng ngựa chẳng cương !
                             Lý Đức Quỳnh

Bài họa:
NGẪM ĐỜI
Dòng đời ngẫm xét nhiễu cùng nhương
Rối rắm không an thật bất thường
Hám lợi tranh nhau gây đổ máu
Tham lam giật giọc chọt lòi xương
Tình người nhiễu sự đau điên đảo
Dạ cảm lung lay khổ họa ương
Đạo lý còn đâu là chánh kiến
Tâm từ vắng bóng ngựa vô cương
Gm.Nguyễn Đình Diệm

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

HỌA VỚI THU


MƯA THU
Gió thổi mưa bay lá rụng sầu
Tìm em bước nhỏ dáng thu đâu
Ngày xưa chốn ấy vương dòng nhớ
Tháng cũ nơi này thấm giọt châu
Tiếng sáo ru lòng vang bóng nguyệt
Câu hò ấm dạ vọng trời ngâu
Ân tình vụn vỡ như mây khói
Một thuở hanh hao giấc mộng đầu
                        Liên Nguyễn

Bài họa:
THU VẮNG XA
Mù giăng quạnh vắng bóng cô sầu
Đã biệt nhau rồi,có đợi đâu
Chẳng hẹn Tương giang cùng ẩm thủy
Mà mong Hợp phố lại về châu
Ai vay khói sóng cho tình cuối
Để trả móc mưa buổi mộng đầu
Con gió xạc xào nhoi nhói mãi
Thổi vào bất tận lịm lòng ngâu !
                     Lý Đức Quỳnh


THU SANG 
Em về thuở nụ nắng hồng phai,
Lấp lánh xiêm y nhẹ gót hài.
Vẳng lặng rừng thiêng mờ bóng nhạn,
U hoài bến mộng vắng hồn nai.
Trăng mơn thạch thảo tình đôi cụm,
Gió tỏa Hương Giang lạnh sáu vài.
Chén rượu quỳnh tương mời viễn khách
Vơi đầy cuộc lữ chuyện trần ai !
                               DẠ VŨ

Bài họa:
LỐI THU
Lối nhỏ em về nghiêng bóng phai
Mù sương hư ảo cả hình hài
Bập bềnh lá úa vật vờ gió
Xào xạc thu chiều ngơ ngác nai
Núi Ngự giăng sầu mây mấy độ
Sông Hương gọi nhớ nhịp đôi vài
Đường xa ngút ngát niềm cô lữ
Thao thiết riêng lòng ai biết ai !
                      Lý Đức Quỳnh

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

NGUỒN NƯỚC


KIẾP CON QUAY
Trời sinh ra tớ kiếp con quay
Quay tít mù xanh nghĩ cũng hay
Lì mít giang sơn khi chóng mặt
Đùng lăn thiên địa lúc rời tay
Lăng băng thân thế đi đi đứng
Nghiêng ngả quan hà tỉnh tỉnh say
Thân tớ ví to bằng qủa đất
Cũng cho thiên hạ có đêm ngày
                          Cụ Tản Đà

Bài họa:
KHỈ LÀM TRÒ
Trông kìa khỉ nọ đánh đu quay
Đưa bổng lắc lư khoái chí thay
Thoăn thoắt chuyền cành nham nhở mặt
Láo liên đảo mắt khập khều tay
Giựt dây chủ khiển nghe theo lệnh
Mắc cũi tớ vờ giả bộ ngây
Nô bộc ngỡ mình là chủ nhỏ
Nghênh ngang vênh váo tháng cùng ngày!
                             Thu-Yen Vu

Bài họa:
NGUỒN NƯỚC
Đã hết một thời cái giếng quay
Bây chừ nước máy nghĩ mà hay
Bàn dân lạc hậu,thôi mờ mắt
Thế giới văn minh,thật sướng tay
Ngõ hẻm hang cùng như chợt tỉnh
Chân trời góc bể cũng qua say
Chủ quyền khẳng định nghìn xưa ấy
Sự sống thiêng liêng giữ mỗi ngày !
                         Lý Đức Quỳnh

Bài họa:
NỖI ĐỜI
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đời quay
Thế sự ươn hèn họ bảo hay
Kẻ muốn chen chân vào vét của
Người lo hỏng cẳng phải buông tay
Trần gian quả lắm điều mê hoặc
Địa ngục có còn chuyện để say
Có lẽ rồi mai trời lại sáng
Hết đêm chắc hẳn sẽ qua ngày ...
                        LCT
                       8/9/2015

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

BĂN KHOĂN


BĂN KHOĂN
Tâm người khó đoán,vẫn xưa nay
Thật giả lập lờ,rõ tiếc thay
Đón kẻ cầu thân khôn lột lưỡi
Mời thằng cướp cạn khéo thò tay
Mê lầm bịt mắt bình sinh đọa
Dối trá bưng tai hậu sự đày
Cuộc thế bàn cờ giăng bẫy sập
Ai lòng trí sáng tỏ đường vây ?
                         Lý Đức Quỳnh
                         Đồng Nai,21/7/2015

Bài Họa:

DÒNG ĐỜI
Tấc dạ khôn lường trước tới nay
Lòng người thật giả khó dò thay
Cầu thân nịnh nọt lời cao thấp
Kiếm lợi xum xoe tiếng ngọt vây
Dối trá cong môi giành giật mặt
Gian tà uốn lưỡi cướp lò tay
Rằng hư ấy thực đời dâu bể
Một kiếp trần gian lắm đọa đày.
              GM.Nguyễn Đình Diệm

TÌNH ĐỜI
Nghĩ đến tình đời ngán ngẩm thay
Lọc lừa giả dối vốn xưa nay
Miệng cười tỏ vẻ đầy tin cậy
Tay bắt chừng như lắm dựng xây
Nham hiểm mưu sâu lên sách lược
Gian tham kế độc trở bàn tay
Tình thân bỗng chốc thành thù hận
Cám cảnh trần gian lắm bủa vây!
                    Thu-Yen Vu