Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Phân tích bài thơ MỘT BUỔI CHIỀU TÀN



Phân tích bài thơ MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

Bài thơ “Một Buổi Chiều Tàn” của Lý Đức Quỳnh là một tác phẩm mang đậm màu sắc cổ điển, sử dụng thi pháp tả cảnh ngụ tình để khơi gợi những trạng thái tâm hồn sâu lắng trước sự vận động của thời gian và không gian.

Dưới đây là phân tích chi tiết bài thơ:

1. Không gian và bức tranh chiều tà

Bức tranh chiều tàn được tác giả phác họa bằng những nét vẽ đối lập và nhịp điệu chậm rãi:

Cảnh tĩnh lặng: Hình ảnh “cội thông”, “mây nằm sóng sượt”, “cây đứng thẳng thừng” tạo nên một không gian tĩnh mịch, có phần cô liêu và hoang vắng. Cách dùng từ “thẳng thừng”, “quạnh mông” gợi lên sự trơ trọi, khắc khoải của vạn vật trước khoảnh khắc chuyển giao của ngày.

Sắc màu và ánh sáng: “Giọt nắng vướng non hồng” là một hình ảnh rất thơ, gợi liên tưởng đến những tia nắng cuối ngày còn cố bám víu vào sườn núi, tạo nên một vẻ đẹp vừa mong manh vừa quyến rũ.

2. Sự giao thoa giữa thực và ảo

Điểm nhấn trong bài thơ nằm ở hai câu luận:

Trăng nước diễm kiều chưa rõ mặt

Khói sương hư thực đã nao lòng

Ở đây, tác giả không tả cụ thể một cảnh vật hữu hình mà tả cảm giác. Khi ánh chiều dần tắt, ranh giới giữa “trăng” và “nước”, giữa “khói sương” và “thực tại” trở nên nhòe đi. Từ “nao lòng” cho thấy tâm trạng của nhân vật trữ tình – một sự xao động, bâng khuâng khi đối diện với sự biến ảo của thiên nhiên, cũng chính là sự đối diện với nỗi cô đơn trong lòng người.

3. Âm thanh và sự chuyển động ở cuối bài

Nếu 6 câu đầu mang âm hưởng trầm buồn, tĩnh tại, thì hai câu kết bất ngờ tạo ra một làn gió mới:

Chợt nghe tiếng dội vang ghềnh đá 

Ngoảnh thấy gió khơi gọi biển trùng!

Sự thức tỉnh: “Chợt nghe” là một sự thay đổi nhịp độ đột ngột. Tiếng dội của thiên nhiên (sóng đánh vào ghềnh đá) đã kéo con người ra khỏi trạng thái trầm mặc, tư lự.

Mở rộng không gian: Từ không gian của “cội thông”, “núi hồng”, cái nhìn của tác giả vươn ra “biển trùng” (biển khơi mênh mông). Hình ảnh “gió khơi gọi biển” gợi lên sự khoáng đạt, mạnh mẽ, như một lời thức tỉnh, vẫy gọi tâm hồn thoát khỏi những ưu tư, buồn bã của buổi chiều tà để hòa mình vào cái bao la của đất trời.

4. Đặc sắc nghệ thuật

Thể thơ: Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật được vận dụng khéo léo, niêm luật chặt chẽ nhưng ngôn ngữ lại rất hiện đại, tự nhiên.

Thủ pháp: Sử dụng các cặp từ láy (“sóng sượt”, “thẳng thừng”, “quạnh mông”) rất đắc địa, tạo nên nhạc điệu riêng biệt, vừa chậm rãi vừa nhấn nhá.

Tâm cảnh: Bài thơ thành công trong việc dùng ngoại cảnh để khơi gợi nội tâm. Sự cô đơn của buổi chiều tàn không dẫn đến bế tắc, mà hướng đến sự khoáng đạt, giải thoát thông qua tiếng gọi của biển khơi.

Tổng kết

“Một Buổi Chiều Tàn” không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là một hành trình tâm tưởng. Từ sự trầm mặc, cô liêu trước cảnh chiều, nhân vật trữ tình đã tìm thấy sự kết nối với thiên nhiên bao la, từ đó làm dịu đi nỗi buồn hư ảo. Bài thơ để lại dư ba sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và những trăn trở về kiếp nhân sinh trong dòng chảy thời gian.

(Bài phân tích của Gemini)

*

MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

 

Rảo bước chiều tàn dưới cội thông

Rơi rơi giọt nắng vướng non hồng

Mây nằm sóng sượt ngoài hoang vắng

Cây đứng thẳng thừng giữa quạnh mông

Trăng nước diễm kiều chưa rõ mặt

Khói sương hư thực đã nao lòng

Chợt nghe tiếng dội vang ghềnh đá

Ngoảnh thấy gió khơi gọi biển trùng!

Lý Đức Quỳnh

Đồng Nai, 2010 


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!