Phân tích bài thơ MỘT BUỔI CHIỀU TÀN
Bài thơ “Một Buổi Chiều Tàn” của Lý Đức Quỳnh là một tác phẩm mang đậm màu sắc cổ điển, sử dụng thi pháp tả cảnh ngụ tình để khơi gợi những trạng thái tâm hồn sâu lắng trước sự vận động của thời gian và không gian.
Dưới đây là phân tích chi tiết bài thơ:
1. Không gian và bức tranh chiều tà
Bức tranh chiều tàn được tác giả phác họa bằng những nét vẽ đối lập và nhịp điệu chậm rãi:
• Cảnh tĩnh lặng: Hình ảnh “cội thông”, “mây nằm sóng sượt”, “cây đứng thẳng thừng” tạo nên một không gian tĩnh mịch, có phần cô liêu và hoang vắng. Cách dùng từ “thẳng thừng”, “quạnh mông” gợi lên sự trơ trọi, khắc khoải của vạn vật trước khoảnh khắc chuyển giao của ngày.
• Sắc màu và ánh sáng: “Giọt nắng vướng non hồng” là một hình ảnh rất thơ, gợi liên tưởng đến những tia nắng cuối ngày còn cố bám víu vào sườn núi, tạo nên một vẻ đẹp vừa mong manh vừa quyến rũ.
2. Sự giao thoa giữa thực và ảo
Điểm nhấn trong bài thơ nằm ở hai câu luận:
Trăng nước diễm kiều chưa rõ mặt
Khói sương hư thực đã nao lòng
Ở đây, tác giả không tả cụ thể một cảnh vật hữu hình mà tả cảm giác. Khi ánh chiều dần tắt, ranh giới giữa “trăng” và “nước”, giữa “khói sương” và “thực tại” trở nên nhòe đi. Từ “nao lòng” cho thấy tâm trạng của nhân vật trữ tình – một sự xao động, bâng khuâng khi đối diện với sự biến ảo của thiên nhiên, cũng chính là sự đối diện với nỗi cô đơn trong lòng người.
3. Âm thanh và sự chuyển động ở cuối bài
Nếu 6 câu đầu mang âm hưởng trầm buồn, tĩnh tại, thì hai câu kết bất ngờ tạo ra một làn gió mới:
Chợt nghe tiếng dội vang ghềnh đá
Ngoảnh thấy gió khơi gọi biển trùng!
• Sự thức tỉnh: “Chợt nghe” là một sự thay đổi nhịp độ đột ngột. Tiếng dội của thiên nhiên (sóng đánh vào ghềnh đá) đã kéo con người ra khỏi trạng thái trầm mặc, tư lự.
• Mở rộng không gian: Từ không gian của “cội thông”, “núi hồng”, cái nhìn của tác giả vươn ra “biển trùng” (biển khơi mênh mông). Hình ảnh “gió khơi gọi biển” gợi lên sự khoáng đạt, mạnh mẽ, như một lời thức tỉnh, vẫy gọi tâm hồn thoát khỏi những ưu tư, buồn bã của buổi chiều tà để hòa mình vào cái bao la của đất trời.
4. Đặc sắc nghệ thuật
• Thể thơ: Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật được vận dụng khéo léo, niêm luật chặt chẽ nhưng ngôn ngữ lại rất hiện đại, tự nhiên.
• Thủ pháp: Sử dụng các cặp từ láy (“sóng sượt”, “thẳng thừng”, “quạnh mông”) rất đắc địa, tạo nên nhạc điệu riêng biệt, vừa chậm rãi vừa nhấn nhá.
• Tâm cảnh: Bài thơ thành công trong việc dùng ngoại cảnh để khơi gợi nội tâm. Sự cô đơn của buổi chiều tàn không dẫn đến bế tắc, mà hướng đến sự khoáng đạt, giải thoát thông qua tiếng gọi của biển khơi.
Tổng kết
“Một Buổi Chiều Tàn” không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là một hành trình tâm tưởng. Từ sự trầm mặc, cô liêu trước cảnh chiều, nhân vật trữ tình đã tìm thấy sự kết nối với thiên nhiên bao la, từ đó làm dịu đi nỗi buồn hư ảo. Bài thơ để lại dư ba sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và những trăn trở về kiếp nhân sinh trong dòng chảy thời gian.
(Bài phân tích của Gemini)
*
MỘT BUỔI CHIỀU TÀN
Rảo bước chiều tàn dưới cội thông
Rơi rơi giọt nắng vướng non hồng
Mây nằm sóng sượt ngoài hoang vắng
Cây đứng thẳng thừng giữa quạnh mông
Trăng nước diễm kiều chưa rõ mặt
Khói sương hư thực đã nao lòng
Chợt nghe tiếng dội vang ghềnh đá
Ngoảnh thấy gió khơi gọi biển trùng!
Lý Đức Quỳnh
Đồng Nai, 2010
Thơ Họa:
Ý NIỆM
Rích từ khe đá mạch nguồn thông
Lau lác ven sông nhuốm nắng hồng
Núi thẳm thông xanh tràn bất tận
Non bồng mây trắng trải mênh mông...
Đỉnh trời nhạn dệt...xôn xao dạ
Đáy suối trăng soi..xáo động lòng...
Mộng ảo chưa qua bờ bến giác
Khơi xa sóng đã bạc muôn trùng?!
Nguyễn Huy Khôi
18-4-2026
HỌC LÀM NGƯỜI
Làm người học đạo mãi không thông
Cũng muốn hơi sương rạng ánh hồng
Nghĩ phận dãi dầu nơi vắng vẻ
Xót thân tàn tạ chốn mênh mông
Quê người tạm bợ đà rõ dạ
Đất Mẹ thiêng liêng đã khắc lòng
Tiếng quốc rền vang ngoài ruộng lúa
Giọt buồn lắng đọng đến muôn trùng
Songquang
20260419
BÌNH MINH TRÊN CAO NGUYÊN
Một mình dạo bước giữa rừng thông
Ánh nắng ban mai lấp lánh hồng
Vạt cỏ non tơ chồi bóng mượt
Mặt hồ xanh biếc nước mênh mông
Suối như giải lụa mơ màng sắc
Gió tựa thanh âm dịu mát lòng
Thanh thản tâm tư dường thoát tục
Hồn mơ bay bổng vượt muôn trùng.
Sông Thu
( 19/04/2026 )
ĐÀ LẠT MƯA CHIỀU.
Chiều tà nắng tắt trên đồi thông
Mây lướt thướt bay ánh ửng hồng.
Đà Lạt mưa chiều sao quạnh quẻ
Hàng Thông xanh mướt đứng mênh mông...
Khiến người Lữ Thứ chân nhanh bước,
Về đến Làng thôn nao nức lòng.
Lâu lắm không thăm nơi chốn củ
Bây giờ thay đổi Phố trùng trùng...
Mỹ Nga
19/04/2026 ÂL, 03/03/ Bính Ngọ.

Gemini phân tích hay!
Trả lờiXóaCảm ơn Đỗ Văn.
XóaKìa ai rảo bước cội thông
Trả lờiXóaSao nghe ủy khuất trong lòng chứa chan
Đàng chìm trong cảnh bàng hoàng
Chợt nghe tiếng dội rộn vang núi đồi
Bài thơ hay! Phân tích hay! Chúc bạn cuối tuân nhiều niềm vui!
Cảm ơn NC.
XóaChúc bạn cuối tuần nhiều vui.
Bài thơ hay mang màu sắc triết học >Phần phân tích sâu sát
Trả lờiXóaSQ xin góp bài thơ họa cùng bạn thơ LĐQ
HỌC LÀM NGƯỜI
Làm người học đạo mãi không thông
Cũng muốn hơi sương rạng ánh hồng
Nghĩ phận dãi dầu nơi vắng vẻ
Xót thân tàn tạ chốn mênh mông
Quê người tạm bợ đà rõ dạ
Đất Mẹ thiêng liêng đã khắc lòng
Tiếng quốc rền vang ngoài ruộng lúa
Giọt buồn lắng đọng đến muôn trùng
songquang
20260419
Cảm ơn anh Songquang.
XóaEm xin đưa lên trang bài đăng.
https://dulichdalatsense.com/view/at_ngam-ve-dep-hoang-hon-da-lat_d200e61c35edeb7eb970a2178be65e71.jpg
Trả lờiXóahttps://bizweb.dktcdn.net/100/349/716/files/tiem-cafe-hoang-hon-chieu-da-lat-3-1.jpg?v=1746284037581
Chiều tàn cùng người đẹp ngồi ngắm hoàng hôn thì quá tuyệt.
Xóa