Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

MÃI BÊN NHAU -Thơ Thanh Hòa và Thơ Họa



MÃI BÊN NHAU

 

Từ thuyền lặng lẽ,tách xa khơi…

Là lúc tim tôi vỡ vụn rồi!

Sao tát hồ gương,khua đáy nước?

Hầu tìm nguyệt sáng tỏa bầu trời?

Vầng *trăng chứng giám còn nguyên vẹn,

Lời *ngọc thề nguyền chửa lúc vơi.

Cách trở muôn trùng,lòng bất biến,

Hướng  lên Cung Quảng…vẫn trong ngời !

Thanh Hoà

 22/05/2026

*trăng thanh,ngọc quyết: xa nhau trong đêm thanh.


Thơ Họa:

 

VIÊN MÃN TÌNH THƠ

 

Tình xưa, nay vẫn ngập trùng khơi

Mấy chục năm qua đẹp quá rồi

Từ độ đưa nhau rời đất nước

Tới khi đạt mộng ngắm mây trời

Xuân thu viễn xứ xa không ngại

Đông hạ tha hương nhớ chẳng vơi

Thấm thoắt tóc phai thêm sắc tuyết

Thảnh thơi, viên mãn quế hoè tươi …

      Hawthorne. 22 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

TÌNH NGHĨA PHU THÊ

 

Cùng nhau băng suối vượt trùng khơi

Vất vả, gian nan nếm trải rồi

Có lúc nhọc nhằn nơi cuối bãi

Lại khi sầu não dưới gầm trời

Niềm tin đã nghĩ đà khô héo

Hy vọng tưởng chừng sắp cạn vơi

Nhưng với tình yêu và ý chí

Cuối đời, cuộc sống lại tươi ngời.

  Sông Thu

( 23/05/2026 )

 

VÌ EM…

 

Má tựa vai kề chuyện vãn khơi…

Thời gian khó nhọc dẫu qua rồi

Năm tuần biển vượt mong chờ bến

Nửa tháng đò neo cảm động trời!

Rượu chát ly đầy tim mãi đượm

Men nồng chén cạn nghĩa nào vơi

Vì em nguyện khắc lòng chung thủy

Chúm chím bờ môi tỏa rạng ngời!

 Như Thu

05/22/2026

 

NIỀM THƯƠNG NỖI NHỚ

 

Bởi trận phong cuồng dạt viễn khơi

Niềm thương, nỗi nhớ cách chia rồi

Đường tình lẻ bước sầu đôi nẻo

Bóng nguyệt chung soi lạnh cuối trời

Bến hẹn tha phương dù chẳng tới

Tâm nguyền cổ độ mãi không vơi

Thời gian dẫu bạc màu sương gió

Ánh mắt người xưa vẫn rạng ngời

Lý Đức Quỳnh

   25/5/2026 


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!