ĐÊM QUA
(Tung Hoành Trục Khoán)
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai (*)
Thiền sư Mãn Giác
CHỚ ngờ thi sĩ mộng liêu trai
BẢO họ ngoài thơ chẳng nhớ ngày
XUÂN đến bên hiên nhìn bướm lượn…
TÀN thu dưới cội xót hồng phai
HOA bay gió cuốn đài tơi tả
RỤNG xuống hồ khô cánh lắt lay
HẾT mấy canh thâu sầu tóc trắng
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI
Kiều Mộng Hà
Jan.22.2026
(*) Nguyên văn Hán tự:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Mãn Giác thiền sư
Thơ Họa:
THƯ TRAI*
(THTK)
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai
Thiền sư Mãn Giác
CHỚ nên vắng bóng chốn Thư Trai
BẢO bối người tu thanh tịnh ngày
XUÂN hạ ra vườn nhìn búp nở
TÀN đông gom lá nhặt bông phai
HOA tâm kheo khéo vun bồi đắp
RỤNG trí xả buông bứng gốc lay
HẾT niệm an vui trong hỷ lạc
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI
T.T MINH
22.1.2026
* Thư Trai: phòng đọc sách
CHỚ TÌM MỘNG VỠ
(Thtk, 2 giao cổ đối)
CHỚ tìm mộng vỡ nhốt đời trai
BẢO chịu phiền ưu đọa mỗi ngày
XUÂN sắc nhạt nhòa hồn gió bụi
TÀN mùa hương lửa, nụ tình phai
HOA thôi rộ nở xôn xao nắng
RỤNG trụi trơ cành, bướm vắng lay
HẾT ủ thương sầu, trời đất bỗng
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI
Lý Đức Quỳnh
23/1/2026

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
*Đăng nhận xét,các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.
Chú ý:đường link hình ảnh phải đặt cuối cùng.
*Cảm ơn các bạn đã thăm và chia sẻ!