Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

SỨC SỐNG

(Ảnh chụp trong chuyến về thăm Huế 10.12.2016)

SỨC SỐNG

Huế yêu ơi,thương nhớ quá đi thôi
Đường cơm áo,xa Người,chưa trở lại
Dù cách biệt,lòng con hằng sống mãi
Những êm đềm dịu ngọt của quê hương

Huế yêu ơi,Huế trầm mặc kiên cường
Truyền sức sống những người con bất khuất
Dáng im lặng,nhưng uy nghi thuyết phục
Đáng tự hào với trang sử hùng anh

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

NHÌN SÔNG NƯỚC CHẢY

(Cầu Trường Hà,Phú Vang,Thừa Thiên-Huế)*
NHÌN SÔNG NƯỚC CHẢY

Sông sâu nước chảy chia bờ
Trên cầu lồng lộng nhìn ngơ ngẩn lòng
Trừng Hà,gạn đục khơi trong
Gió nênh nổi sóng rều rong phương trời

Đa đoan dâu bể cuộc người
Tâm cuồng hơn cả trùng khơi bão bùng
Chớm vui hội ngộ tương phùng
Vội đau vỡ tổ hãi hùng ly tan 

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

KHÓC MƯỚN CƯỜI VAY

(Hình trên mạng)
KHÓC MƯỚN CƯỜI VAY

Ông Đàm tố mẹ nợ nần
Hai mươi tỉ cúng cho thần đỏ đen
Nỗi niềm dằng dặc oan khiên
Live stream mạng giãi trút phiền lụy qua

Phen(fan) cuồng khóc mướn gần xa
Vắn dài sướt mướt lu loa suốt ngày
Miền Trung lũ lụt,ai hay ?
Tan nhà,nát cửa…sống quay quắt đời !

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

BỌT SÓNG

(Nhà thờ họ Lý)
BỌT SÓNG

Gần bốn mươi năm mỏi mòn cơm áo
Nỗi nhớ quê âm ỉ giữa đời trôi
Đời trong đục,nỗi nhớ vẫn nguyên khôi
Và sức nén dưới đáy lòng căng mãi

Đường xưa cũ giục buồn vui trở lại
Trộn thân quen cùng xa lạ đổi dời
Lòng rạt rào xô sóng gió trùng khơi
Không bão táp,chẳng vỗ về êm ả

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

MỪNG BÁO TIN VUI

(Con trai và con dâu,ảnh tron album cưới)
KHÁNH HỶ TÂN HÔN
( Thân tặng Đức Quỳnh nhân ngày Lễ thành hôn cho quí tử)

Đức Quỳnh quí tử đã thành nhơn
Khánh chúc song nhi hiển tộc đường
Phúc đức thâm uyên trường hỷ lạc
Phu thê hảo hiệp vĩnh thanh xương
Bách niên giai lão bền tơ tóc
Túc đế lương duyên trọn đạo thường
Loan phụng hòa minh tròn nghĩa cử
Tiền đồ hậu đại ngát thiên hương.
Liêu Đình Tự

Bài họa:

ƠN TRỜI
Giữ nếp gia truyền đạo thánh nhơn
Nuôi con vượt khó nối tiên đường
Trong nghèo gắng học cời quang đãng
Giữa khó siêng làm đặng cát xương
Sức nhỏ tùy nghi cùng hữu hạn
Tài sơ biết thuận với vô thường
Ơn Trời hai trẻ nay vừa lớn
Hạnh phúc đôi lòng quyện ngát hương.
Lý Đức Quỳnh
15112016

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

BÌNH MINH-Lý Đức Quỳnh và Các Thi Hữu


BÌNH MINH
Bừng lên khoáng đãng,ánh màu trong
Rạng chiếu non Tiên với biển Rồng
Rực thắm kỳ hoa ngời ngõ hạnh
Lừng thơm dị thảo ngát mai nồng
Lòng vui phỉ thúy tình viên mãn
Tổ ấm sâm cầm nghĩa thủy chung
Nguyện ước bao đời nên một thuở
Bình minh tỉnh thức cả muôn trùng
Lý Đức Quỳnh

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

THÂN và PHẬN


THÂN NGHÈO
Thân nghèo chịu cảnh sống ngu ngơ
Kẻ mạnh đè đầu,khốn khổ chưa?
Lặng lẽ gồng lưng mà cõng nắng
Im lìm vuốt mặt để dầm mưa
Nhiêu khê thuế phí còn đeo đuổi
Nhũng nhiễu quyền tiền cứ đẩy đưa
Giữ nước gìn nhà luôn có mặt
Giàu sang phú quý lại ơ hờ !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

VẠT TÌNH


HÃY Ở ĐÂY
Đất nước mình đây,hãy ở đây
Cùng nhau chung sống những vơi đầy
Văn minh họ bón cành ra quả
Tiến bộ ta trồng rễ lớn cây
Phố thị công trường,tay bạn chắc
Làng quê ruộng lúa,má em hây
Câu hò thuở mẹ ru đời lớn
Vỗ nhịp tung trời vút cánh mây.
Lý Đức Quỳnh

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

HỒN ĐÔNG


LẠC LÕNG
Canh cánh sầu đêm mãi vũ vần
Khêu đèn đắng đót lụy thiêu thân
Bình minh ánh nhật màu loang thẫm
Chạng vạng âm ba tiếng vọng ngần
Quạnh bước bơ ngơ gồng trĩu oán
Liêu hồn dáo dác đuối hàm ân
Đường hầm ruội rã chưa nhìn sáng
Xa lạ trùng vây những gũi gần
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

NỖI NIỀM CÒN ĐÓ

(Ảnh trên mạng)
SUY ĐỒI
Giáo dục lên gân cách cải rồi
Xem chừng thoái hóa vẫn chưa thôi
Hàng quan sĩ giấy hồn ma đứng
Chợ thịt Trương Ba áo bụt ngồi
Đánh bả lương tri vì bữa rượu
Nhúng chàm phẩm giá bởi hòn xôi
Lợi danh trời hỡi,sao mà biết
Đạo lý chúng bừa dưới ngợm tôi !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

LÃNG DU


LÃNG DU
Men theo cảnh đẹp lạc nơi này
Dị thảo hương ngàn gió lộng bay
Dãy núi tầng không mây vút đỉnh
Đàn chim nắng rạng cánh tung bầy
Âm hòa nhạc xướng hồn thêm bổng
Sắc phối họa đồ trí mãi say
Não lụy thâm tâm đời nội kết
Niềm vui bất chợt lộ phơi bày
Lý Đức Quỳnh

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

NGHÈO và GIÀU

(Ảnh trên mạng)
NGHÈO VÀ GIÀU
Nghèo giữa lũng sầu sống ẩm ương
Nghèo như chiếc bóng mãi đêm trường
Nghèo đeo đẳng khổ đời thua thiệt
Nghèo dãi dầu đau kiếp lọc lường
Nghèo nhóm thầm khuya chờ mọn lửa
Nghèo khơi lặng tối đợi quang đường
Nghèo sa hoạn nạn nhờ nhân ái
Nghèo tựa nương lòng trắc ẩn thương

Giàu phước tâm từ thiện quán quân
Giàu cho khổ ải bớt bao phần
Giàu không nắm của như bàn thạch
Giàu biết coi tiền tựa bóng vân
Giàu bởi mồ hôi mùi tuyệt hảo
Giàu do trí tuệ sáng trong ngần
Giàu minh triết mở đường khai phóng
Giàu gắn bó cùng phận quốc dân
Lý Đức Quỳnh

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

SỐNG và CHẾT-Kính họa thơ cụ Phan Bội Châu


CHẾT
Chết mà vì nước, chết vì Dân
Chết đấng nam nhi trả nợ trần
Chết buổi Đông Chu, hồi thất quốc
Chết thời Tây Hán lúc tam phân
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết
Chết mà vì nước, chết vì Dân
PHAN BỘI CHÂU

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

NHỮNG ĐÓA HOA LÒNG


LẠC ĐIỆU
Trăng chờ giai ngẫu,bỗng òa mưa
Đêm bủa vây quỳnh gió lạnh đưa
Rún rẩy cành khuya lay xó tối
Âm thầm hoa sớm rụng lề trưa
Chén trà rót lịm bồi hồi bóng
Quản bút nằm trơ ái ngại mùa
Thoảng chút dư hương lòng nhớ gợi
Tơ tình lạc điệu thấm sầu chưa?
Lý Đức Quỳnh

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

BIỆT LY


BIỆT LY
Tình ly biệt mãi,nhớ đong đầy
Chẳng biết bao giờ thỏa được say
Mỏi ngóng đìu hiu làn khói nhạt
Phờ trông lặng lẽ bóng trăng gầy
Hoa chừng đã tiễn trời mơ rụng
Nhạn vẫn không về ngõ mộng phai
Kết ước trăm năm tròn phúc hạnh
Thầm đêm giọt lệ cứ lăn dài !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

CÙNG BAY


CÙNG BAY
Lâu rồi chẳng bạn đến mời say
Tri kỷ phù vân tụ chốn này
Dốc ngược bầu lên cho thác lũ
Vung trào gió vút đón trời mây
Cung đàn phách lộng bừng y vũ
Tháp bút thơ tung vãi luống cày
Ba vạn…nhẩm đời vui được mấy
Thôi nào,hồn nhé,hãy cùng bay !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016

CỤ ĐỒ CHIỂU


CỤ ĐỒ CHIỂU
Mắt mù,trí diệu được như ông
Đình Chiểu vì dân tận hiến lòng
Muôn thuở chẳng tà vung bút đạo*
Ngàn năm gương sáng diệt bầy ngông
Gìn nguồn nghĩa khí dòng sông Lạc
Giữ cội  minh linh  ngọn núi Hồng
Nội giặc ngoại xâm đều khiếp vía
Lưu đời tiết tháo những kỳ công.
Lý Đức Quỳnh
*Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.
(Thơ của Cụ Đồ Chiểu)

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

HỌA VÔ ĐƠN CHÍ


HỌA
Họa trùm khổ ải xuống trời Trung
Họa mãi triền miên đến lạ lùng
Họa ngỡ trận đồ vây điệp điệp
Họa như thiên võng bủa trùng trùng
Họa tan tác rú trơ hòn sỏi
Họa quặt quày non trụi bóng tùng
Họa thấm vào đau vày nội phủ
Họa phờ phạc héo hết hình dung

Họa phờ phạc héo hết hình dung
Họa nhúm nhăn mày nước mắt rưng
Họa chẳng bù trừ cơn bão lớn
Họa không đắp đổi buổi mưa trường
Họa từ vạn thuở rèn tâm nhẫn
Họa tự ngàn xưa dưỡng chí hùng
Họa nhóm thờ ơ thành thiện nguyện
Họa đưa xa lạ đến trùng phùng
Lý Đức Quỳnh

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG


ĐỜI MẸ
Mắt mẹ đẫm u hoài
Suốt đời gánh họa tai
Chén cơm cơ cực mãi
Manh áo lũ lam dài
Dưới đất gieo phiền lụy
Trên trời giáng khổ ai
Lòng vui nhờ sống đẹp
Chẳng thiết nói lời hay !
Lý Đức Quỳnh

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

NGHE


NGHE
Nghe quạnh cô đời đuổi bóng nhau
Nghe ngoài khơi gió nổi triều dâu
Nghe lòng bảng lảng dâng mùa nhớ
Nghe trí bâng khuâng giục nẻo sầu
Nghe tháng năm lìa bao sở nguyện
Nghe mưa nắng rụng những mong cầu
Nghe tình kết nụ trên cành héo
Nghe cả muôn trùng dậy đớn đau

Nghe cựa trở mình rõ ở đây
Nghe chân vượt thoát lụy lưu đày
Nghe cành nẩy lộc bừng tươi mới
Nghe cội đơm mùa tiễn nhạt phai
Nghe những thầm thì trong tịch diệt
Nghe từng tĩnh lặng giữa cuồng quay
Nghe vòng nhân ái hồn nhiên mở
Nghe ấm mai về nối rộng tay
Lý Đức Quỳnh

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

BẾN TÀN THU


BẾN TÀN THU
(Thuận nghịch độc)

Thu tàn đã rụng lá sầu trôi
Quạnh vắng chiều trông bến lẻ ngồi
Mù mịt gió vây trùng điệp sóng
Ảo huyền mi khép lặng thầm môi
Ru tình ngón lạnh buông hờ khúc
Trẩy hội mùa xưa ngóng lịm chồi
Chừ níu bóng suông dòng tuột chảy
Thư nhàu lại xếp nghẹn niềm côi.

Đọc nghịch:

Côi niềm nghẹn xếp lại nhàu thư
Chảy tuột dòng suông bóng níu chừ
Chồi lịm ngóng xưa mùa hội trẩy
Khúc hờ buông lạnh ngón tình ru
Môi thầm lặng khép mi huyền ảo
Sóng điệp trùng vây gió mịt mù
Ngồi lẻ bến trông chiều vắng quạnh
Trôi sầu lá rụng đã tàn thu.
Lý Đức Quỳnh

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

HIỀN TÀI


ĐẠI THẦN NGUYỄN TRÃI
Lam Sơn phá giặc khải hoàn ca
Nguyễn Trãi công lao rộng hải hà
Với nước liêm minh,danh chính quốc
Cùng dân lễ nghĩa,đạo yên nhà
Thơ văn cổ súy người trung trực
Trí đức răn đe kẻ nịnh tà
Lịch sử còn ngời trang máu lệ
Hy sinh,vạn thế được an hòa
Lý Đức Quỳnh

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

XA BẠN


XA BẠN
(NĐT)
Chân trời góc biển,Bạn giờ đâu?
Để mãi tàn khuya bóng nguyệt sầu
Lẻ đợi ôm đò neo phía bãi
Dài mong ấp thỏ cột bên cầu
Mây ngàn thuở ấy êm hồn ngọc
Gió thẳm bây chừ đẫm lệ châu
Giã biệt,muôn trùng,tin chẳng thấy
Im ngày nhặt lá giữa bờ dâu
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

KHÔNG THỂ!


KHÔNG THỂ !
(Thể triệt hạ)
Dẫu chết nết kia,mộng vẫn còn…
Há mồm mà liếm lưỡi như con…
Chữ vàng làm đểu ra thành bãi…
Bạn tốt chơi khăm tựa cái hòn…
Cả nước dân tình nung lửa mãi…
Các ngành quan trí sút nùi luôn…
Chủ quyền toàn vẹn xưa nay đã…
Không thể buông xuôi chịu sống lòn…!
Lý Đức Quỳnh

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

TỰ TÌNH KHÚC

(Trăng treo lẻ khuyết lên trời quạnh
Để buộc hao gầy với nhạn thưa )
TỰ TÌNH KHÚC
Anh biết rằng anh kẻ bất tài
Bút mòn lận đận giữa trần ai
Nào mơ xuân thắm bừng hoa cỏ
Chẳng mộng vườn yêu sánh gót hài
Ghép chữ thơ ca tìm chỗ tựa
Đan tình bóng dáng thế bờ vai
Tường vân đón gió đời êm ả
Vậy nhé ơi em,ước vọng dài…
Lý Đức Quỳnh

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

PHỐ ĐÃ THÀNH SÔNG


“CỰC ĐOAN”
Ông trời quái lạ”cực đoan mưa”*
Xe cộ bỗng dưng bị hóa thừa
Sóng nước leo lên nhà cửa ngập
Phố phường tụt xuống suối sông đưa
Eo sèo khách lội trào vui nhỉ,
Bì bõm người bơi thỏa sướng chưa?
Cống rãnh được thời xây dự án
Tò te lắm kẻ ngác ngơ lừa !
Lý Đức Quỳnh

*Chữ của báo chí dùng khi đưa tin.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

THƠ&CUỘC SỐNG


MƯỢN THƠ
Mượn thơ bộc bạch sẻ chia người
Chữ nghĩa khôn cùng,dẫu ý vơi
Chẳng sánh dịu dàng thơm nhụy bưởi
Hay so ngào ngạt nức hương đời
Đôi câu mộc mạc dông dài gởi
Mấy tứ quê mùa chắp nối chơi
Thiện mỹ,chân tình luôn hướng tới
Ngày qua bớt khổ để thêm cười.
Lý Đức Quỳnh

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

TU


TU
Thấy đời tục lụy trở về tu
Giữa chợ tâm bình,ấy cũng tu
Cả nước dân oan còn đọa khổ
Thêm lời pháp thiện đã hành tu
Bồ Đề tự thể,không tìm kiếm
Phiền não đang là,hóa giải tu
Lúc loạn cà sa từng cởi bỏ
Đại Thừa bất thối rộng đường tu
Lý Đức Quỳnh

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

TRÔNG VÀ NGẪM


RẬP KHUÔN
So vào “tứ ệ”*,ôi vừa cỡ
Thuận tiện như này,răng lại bỏ?
Lãnh đạo cha truyền tốt phải nêu
Uy quyền con nối ưu đừng nhổ
Người khôn miệng lưỡi rống nhiều lời
Tướng hảo hình dong phều lắm mỡ
Đứng vững ba chân ngạo nghễ cười
Mặc đời bêu rếu…oai nhờ hổ!
Lý Đức Quỳnh

*Tứ ệ:hậu duệ,quan hệ,tiền tệ,trí tuệ.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

CÁI BỤNG-Lý Đức Quỳnh và Thi Hữu


CÁI BỤNG
Bụng dạ thù lù ăn uống no
Phì thân ních nịch phính phình to
Ra tay phù thủy tiêu diêu cuốc
Giấu cẳng ngư ông khốn nạn cò
Phỡn mặt ngồi cười hì hí hỉ
Phong lòng nằm ngáy ọ ò o
Quai mồm nuốt sạch sành sanh hưởng
Cái bụng xem ra khéo biết trò !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

HỌA THƠ ANH LIÊU ĐÌNH TỰ


THẠCH TƯỢNG
(Hoán vận)
Vời trông đã thấy…đẹp chi mà!
Thạch tượng bên hồ ngỡ dáng hoa
Một mảnh nghê thường vờn liễu biếc
Đôi gò bồng đảo bỡn trăng ngà
Chân tình vĩnh ái cùng vương miện
Mỹ ý nguyên trinh với lụa là
Dẫu biết trần gian là cát bụi
Tàn tro dĩ vãng,bóng chiều sa…
Lý Đức Quỳnh

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

MANH CHIẾU GÓI ĐỜI


MANH CHIẾU GÓI ĐỜI

Gói đời manh chiếu sẽ về đâu?
Giữa buổi văn minh,lạc lõng sầu
Chở xác lòng thòng đưa thẳng cẳng
Thồ xe khập khễnh uốn cong đầu
Buồn trông phẩm giá hoen dầm bụi
Xót thấy lương tri ố nhuộm màu
Mạng sống dân nghèo nay quá rẻ
Gói đời manh chiếu sẽ về đâu?!
Lý Đức Quỳnh 

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

SẮC THU VÀ CÁNH MỘNG


SẮC THU VÀ CÁNH MỘNG
Đà Lạt không vàng sắc nắng thu
Ngàn hoa rất thực,dẫu sương mù
Đồi thông thắm lộng mời phiêu lãm
Thác nước trong ngần gọi lãng du
Khoáng đãng hồn chơi ngoài lả lướt
Bềnh bồng trí dạo giữa vi vu
Trời tung cánh mộng càng say đắm
Vũ điệu muôn trùng,nhạc gió ru
Lý Đức Quỳnh
Đà Lạt,20.8.2016 (18.7.Bính Thân)

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

NGÀN NĂM VỌNG MÃI


HÒN VỌNG PHU
Đứng mãi nơi này lạnh lắm không ?
Ngàn năm chỉ có ánh trăng lồng
Sương khuya thấm đẫm bờ vai rũ
Gió núi cào xơ mái tóc bồng
Tầm tã mưa tuôn nhòa mắt phượng
Nhòe hoen rêu phủ nhạt môi hồng
Rừng thông xào xạc lời an ủi
Mây khói che mờ nỗi nhớ mong
Sông Thu

Bài họa:

HOÀI MONG
Khơi trùng vọng mãi thấy gì không?
Gió bụi ngàn năm vẫn lộng lồng
Nỗi nhớ lìm im thành đá kết
Niềm thương lãng đãng hóa mây bồng
Đường qua hạnh phúc vừa ươm thắm
Lối đến uyên ương đã nhạt hồng
Duyên phận,hay do đời loạn biến
Trơ cùng nhật nguyệt những hoài mong
Lý Đức Quỳnh


VÀO THU
Anh Hạ chưa vơi phút ngỡ ngàng
Nàng Thu dìu dịu đã vừa sang
Êm đềm nhẹ tỏa hơi sương lạnh
Vô ý làm rơi chiếc lá vàng
Gió vẫn im lìm ngoài ngõ vắng
Mây còn lững thững cuối đồi hoang
Ô hay, có phải mùa đang chuyển ?
Sao thấy trong tim chút rộn ràng ?
Thục Nguyên

Bài họa:

HOÀI THU
Từ thuở em đi,chẳng ngó ngàng
Để màu thu quạnh nhuộm mùa sang
Lòng như viễn xứ  nhiều mây trắng
Trí tựa thâm sơn thiếu nắng vàng
Lặng lẽ sầu lên ngoài ngõ vắng
Âm thầm nhớ gọi giữa trời hoang
Trùng khơi sóng đuổi,tình xa ngái
Khó hẹn lòng vui đón rỡ ràng !
Lý Đức Quỳnh


NHỚ BẠN THƠ...
Thu tới Cúc vàng rực trổ hoa.
Bâng khuâng nhớ Bạn những ngày qua...
Vần thơ lặng úa theo mùa rụng
Cung nhạc sầu giăng lạnh khúc ca!
Thân dẫu lo toan nơi quyến tộc.
Lòng còn vương vấn chốn quan hà.
Vần thương viết gửi về kim hữu
Mà nỗi u hoài nghẹn xót xa...
Trần Lệ Khánh

Bài họa:

LẶNG LẼ BÊN HỒ
Bên hồ lặng lẽ một cành hoa
Úa rụng âm thầm,nắng gió qua
Thu thủy mơn man bờ liễu vỗ
Du thuyền lả lướt tiếng đời ca
Đôi chim xích lại tìm hương lửa
Lẻ nhạn tung bay mộng hải hà
Chẳng biết chiều nay trong ngõ quạnh
Ai về khơi ấm chút tình xa…
Lý Đức Quỳnh

HOÀI MONG
( Họa hoán vận)
Thu về rôn rã cúc đơm hoa
Thổn thức tơ lòng dĩ vãng qua
Nỗi nhớ đong đầy bao kỉ niệm
Niềm thương chan chứa mối tình ca
Đìu hiu ngõ trúc hoài đau đáu
Héo hắt canh chầy mãi xót xa
Đằng đẵng mấy mùa xoan lá rụng
Người xưa biền biệt chốn sơn hà
Liêu Đình Tự

*Rất mong quý anh chị và các bạn cảm thông cho sự ôm đồm của Quỳnh,khi đăng cả 3 bài xướng họa trong cùng một entry.Do thời gian có hạn,Quỳnh không thể làm khác được.
Kính chúc sức khỏe và an lành!

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

CƯỚI TRÊN SÔNG PHỐ


ĐÁM CƯỚI TRONG MƯA
Trần thân hai họ rứa ông Trời ?
“Song hỷ lâm môn” ướt sũng rồi
Nước dẫu ngập chân nào dám nhảy
Thuyền dù quá mớn cũng liều bơi ?
Cô dâu, tội quá đành ngưng mếu
Chú rể, thương thay phải gượng cười
Mai mốt an bum đầy kỷ niệm
“Trăm năm hạnh phúc” lại càng vui !
Phan Tự Trí

Bài họa:

CƯỚI TRÊN ĐƯỜNG SÔNG
Tháng tốt…mà thôi,cũng ý Trời
Mưa tuôn,cống nghẽn,nước dâng rồi
Hôn trường bì bõm trên đường lội
Hỷ sự eo sèo giữa phố bơi
Chú rể cô dâu lòng nén khóc
Bà con làng xóm chuyện khơi cười
Nghĩa tình thắm thiết xuề xòa cả
Gian khó gieo mầm,nẩy lộc vui !
Lý Đức Quỳnh

ĐÁM CƯỚI MÙA NGÂU
Nợ duyên chứng giám bởi do Trời
Đám cưới mùa ngâu chuẩn bị rồi
Đàn rể xênh xang xe cặp mã
Nhà dâu tráng lệ thuyền công bơi
Đua nhau trăm họ ơn mưa móc
Ướt sũng song đôi phúc tiếng cười
Lội nước thầm mong tình thắm thiết
Thuỷ chung kỹ niệm mãi còn vui!
Hải Rừng
16/9/2016

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

ĐƯỜNG TÌNH-Họa thơ anh Bụi Thời Gian

(Đường tàu,nhìn cũng giống đường tình)
BẾN TRẦN GIAN
(Nhất vận Thuận Nghịch Độc)
Thuận:
Rời đêm buốt lạnh bến gian trần
Gợi mãi vui buồn chuyện thế nhân
Hơi ấm chẳng màng thôi nghĩa tận
Sưởi nồng không nhớ khỏi tình thân
Lời khôn đủ ngọt bùi thi vận
Gởi khéo vừa cay vị rượu cần
Đời nản chán hôi duyên hẫm phận
Vơi đầy giọt đắng vạch từng phân...

Nghịch:
Phân từng vạch đắng giọt đầy vơi
Phận hẩm duyên hôi chán nản đời
Cần rượu vị cay vừa khéo gởi
Vận thi bùi ngọt đủ khôn lời
Thân tình khỏi nhớ không nồng sưởi
Tận nghĩa thôi màng chẳng ấm hơi
Nhân thế chuyện buồn vui mãi gợi
Trần gian bến lạnh buốt đêm rời ./.
LCT 110916

Bài họa:

ĐƯỜNG TÌNH
(Nhất vận Thuận Nghịch Độc)
Thuận:
Rời bến xót đau mãi bước trần
Hỡi ai còn hẹn lỗi tình nhân
Hơi tàn rụng đó trơ sầu hận
Sợi úa rơi chừ quạnh mến thân
Lời đắm đuối xưa người đón nhận
Lối êm đềm cũ  khách mong cần
Đời chao sóng gió rồi xuân tận
Vơi cạn níu lòng giữa biệt phân

Nghịch:
Phân biệt giữa lòng níu cạn vơi
Tận xuân rồi gió sóng chao đời
Cần mong khách cũ đềm êm lối
Nhận đón người xưa đuối đắm lời
Thân mến quạnh chừ rơi úa sợi
Hận sầu trơ đó rụng tàn hơi
Nhân tình lỗi  hẹn còn ai hỡi
Trần bước mãi đau xót bến rời
Lý Đức Quỳnh

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

CHIỀU DU LÃM-Lý Đức Quỳnh và các Thi Hữu


CHIỀU DU LÃM
Ta kẻ miên du tận sóng trùng
Mù sương phương ấy,ngỡ phù dung
Phố hoa nắng rụng còn ngời mắt
Đà Lạt trời lên hẳn thắm lòng
Ngõ ý giao hoan miền hạnh ngộ
Nguồn tâm phối lạc chén kỳ phùng
Ủ thơm hương dậy bầu thiên địa
Thanh thoát phiêu tình ngọn lãng phong !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

TÌNH BẰNG HỮU


THI ĐÀN BẰNG HỮU
Bằng hữu kết thân vốn chẳng lâu
Mà sao tâm hợp ý tương cầu
Bạn trao bài xướng du dương điệu
Tôi gửi lời hòa uyển chuyển câu
Đường  luật chỉn chu thơ nặng túi
Tự do phóng khoáng rượu lưng bầu
Thi đàn tri kỉ tươi màu nhớ
Son sắt tình đời sánh bước nhau!
Liêu Đình Tự

Bài họa:

GẶP NHAU ĐÂY…
Tri phùng chẳng nệ gặp bao lâu
Thanh khí xưa nay tự ứng cầu
Bất cảm ngàn năm ngoài thoảng gió
Tương hòa nửa chữ đã thành câu
Tròn vui thi hữu thơ vung bút
Tận thỏa tình thân rượu dốc bầu
Nước chảy mây trôi,ai níu được
Bây giờ,có mặt,hãy cùng nhau…
Lý Đức Quỳnh


CUNG SẦU
( NĐT - ĐV )
Lỗi nhịp cung sầu cảm cố nhân
Trường canh lỡ giấc sợi tình ngân
Niềm xưa dạ trải thời hương phấn
Mộng cũ tơ vò thuở ái ân
Khiếm nhã thu vàng than tủi phận
Bơ phờ cảnh tím ngẫm buồn thân
Bề mi thắm lệ trông thờ thẫn
Chạnh khúc đàn khuya trổi não thần.
Liêu Đình Tự

Bài họa:

LỬA TÌNH
(Nđt)
Em về nhóm lại lửa tình nhân
Cả tiếng u trầm cũng vọng ngân
Thả bóng vàng phai miền nhạt nghĩa
Soi hình biếc lộng buổi hồng ân
Chờ đưa hối hả đường quê lạ
Để gặp êm đềm ngõ phố thân
Trổi khúc nghê thường đêm nguyệt lãng
Quỳnh tương mộng ướm thuở Lưu Thần
Lý Đức Quỳnh

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

THU-Nhớ và Quên


XIN TÌNH THU LÃNG QUÊN
(Thể Thuận nghịch độc)

Thuận:
Đêm trắng đêm thầm ta nhớ em   
Vấn vương màu lá rụng bên thềm 
Êm đưa sóng dạt bờ xa vắng
Lắng vọng tâm về chốn tịnh yên
Rèm lạnh giấc phai nồng tủi phận
Bóng tàn châu đẫm xót xa duyên
Nghiêng chao nguyệt gọi mùa thu đến
Miên viễn khúc sầu gửi lãng quên !.

Nghịch:
Quên lãng gửi sầu khúc viễn miên
Đến thu mùa gọi nguyệt chao nghiêng
Duyên xa xót đẫm châu tàn bóng
Phận tủi nồng phai giấc lạnh rèm
Yên tịnh chốn về tâm vọng lắng
Vắng xa bờ dạt sóng đưa êm
Thềm bên rụng lá màu vương vấn
Em nhớ ta thầm đêm trắng đêm !
Thy Lệ Trang

Bài họa:

TÌNH NHỚ
(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Đêm tàn lịm nhớ mãi hoài em
Lá xạc xào khua gió lộng thềm
Êm hết ru tình nôi đượm thắm
Úa chờ rơi mộng giấc bình yên
Rèm khuya cợt bóng ơ thờ nguyệt
Ảnh ảo trêu lòng khắc khoải duyên
Nghiêng ngả sóng cuồng yêu đắm đuối
Miên sầu ruổi khách lãng tìm quên

Nghịch:
Quên tìm lãng khách ruổi sầu miên
Đuối đắm yêu cuồng sóng ngả nghiêng
Duyên khoải khắc lòng trêu ảo ảnh
Nguyệt thờ ơ bóng cợt khuya rèm
Yên bình giấc mộng rơi chờ úa
Thắm đượm nôi tình ru hết êm
Thềm lộng gió khua xào xạc lá
Em hoài mãi nhớ lịm tàn đêm !
Lý Đức Quỳnh

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

CẢM ƠN


ƠN
Ơn Trời hơi thở giữa hư không
Ơn cánh cò chao mượt cánh đồng
Ơn bạn chăm nom đời khốn khổ
Ơn người giúp đỡ kiếp long đong
Ơn ai sớm hỏi thôi phiền não
Ơn kẻ chiều lo bớt phập phồng
Ơn khắc khoải tìm khi vắng bóng
Ơn đây xin giữ mãi trong lòng

Ơn đây xin giữ mãi trong lòng
Ơn gió đưa hương tỏa ấm nồng
Ơn lối cũ soi tường mạng mạch
Ơn đường xưa rọi tỏ tông phong
Ơn chiều un khói về khe suối
Ơn tối thắp trăng xuống ruộng đồng
Ơn tánh trầm tư luôn bất động
Ơn hào khí ngát giữa non sông
Lê Đăng Mành

Bài Họa:

CẢM
Cảm nỗi đời “thành,trụ,hoại,không”
Cảm trăn trở gởi tiếng tơ đồng
Cảm đường sinh tử vui tàn rụng
Cảm bước trầm luân khổ lắc đong
Cảm giấc chiêm bao dài đỏng đảnh
Cảm cơn mộng mị chút phiêu phồng
Cảm lời thi thiết tình tri ngộ
Cảm trí hiền minh nhóm lửa lòng

Cảm trí hiền minh nhóm lửa lòng
Cảm duyên bằng hữu đến khơi nồng
Cảm an bình dẫu ngày hoang địa
Cảm thảnh thơi dù tối lãng phong
Cảm khái bao dung tình rộng ngõ
Cảm ơn độ lượng nghĩa xanh đồng
Cảm từng ngọn cỏ màu hoa dại
Cảm nhật nguyệt ngời tỏa núi sông
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

CHÚ CUỘI


MUỐN LÀM THẰNG CUỘI
Đêm thu buồn lắm! Chị Hằng ơi!
Trần thế em nay chán nữa rồi
Cung quế đã ai ngồi đó chửa?
Cành đa xin chị nhắc lên chơi
Có bầu có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
Tựa nhau trông xuống thế gian cười.
TẢN ĐÀ

Bài họa:

BẠN CÙNG CHÚ CUỘI
Cuộc thế lưu đày,Chú Cuội ơi !
Tư duy ngột ngạt bủa vây rồi
Cành đa thuở trước còn bay nhỉ?
Quảng nguyệt bây chừ muốn dạo chơi
Cứ mãi chia lìa nhìn trộm nhớ
Sao bằng hội nhập thấy trào vui
Cùng nhau vượt thoát đời cô lập
Sống thỏa mông mênh giữa rộn cười
Lý Đức Quỳnh
Kính họa

*Những thi phẩm của các bậc tiền bối rất hay.Cái tình man mác,cái ý đằm sâu.Quỳnh đọc rất thích,muốn giới thiệu đến quý anh chị và bạn hữu cùng thưởng lãm.Nên Quỳnh đã mạo mội làm bài họa cho có bài bản,như một cái cớ để trình bày.Rất mong quý anh chị và các bạn thông cảm cho hành vi thất lễ này.Kính chúc sức khỏe và hạnh phúc đến quý vị!


THU SẦU
(Ngũ độ thanh)
Chỉ thấy thu sầu tiễn mộng đi
Tìm trong quá vãng tuổi kiêu kỳ
Tôn thờ dáng mảnh anh hùng dại
Vọng tưởng môi mềm thiếu nữ si
Thuở trước tình yêu làm tuột mãi
Ngày sau hạnh phúc hỏi mong gì
Từng không lá đổ cành khô rụng
Vội vã thay mùa chẳng tiếc chi
Minh Hien

Bài họa:

TÀN THU
(Nđt)
Mưa chiều rả rích,tiễn ngày đi
Để những hờ vui hết hạn kỳ
Xót trả tình xưa vày lệ hẫng
Đau cầm mộng cũ nhốt hồn si
Lòng côi đón mãi…còn vô vọng
Bóng lẻ chờ thêm…mãn nguyện gì?
Lá rụng thu tàn hoang hoải vẫn
Giăng mù  lũng nhớ,hẹn hò chi !
Lý Đức Quỳnh

VỠ MỘNG
Đêm dài lặng lẽ nhớ người đi
Bữa ấy chia tay chả hẹn kỳ
Đổ lệ tình đau hồn đắm hẫng
Cay lòng nghĩa úa dạ mê si
Đường mây khói tỏa mong sao có
Biển ý ngàn khơi đợi được gì
Quạnh quẽ phòng không sầu lẻ bóng
Cam đành vỡ mộng nói năng chi
GM.nguyễn Đình Diệm

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

VẪN CÒN THU


THU CHỜ
Trót hẹn mà sao mãi đợi chờ
Trăng gầy lẻ bóng nhện giăng tơ
Khiến cho ngày tháng lòng tê tái
Mặc để canh thâu dạ thẩn thờ
Sao nỡ vô tình chia lối mộng
Vội đành bạc nghĩa rẽ đường mơ
Ôm bao kỷ niệm sầu dang dở
Thầm trách ai kia quá hững hờ.
Liêu Đình Tự

Bài họa:

THU ĐỢI
Dòng sông chia bến để ai chờ
Tằm đã bao mùa nhộng nhốt tơ
Nỗi nhớ lìm im màu ước nguyện
Niềm yêu lặng lẽ bóng tôn thờ
Bâng khuâng cánh nhạn tình xa níu
Bảng lảng chân trời lệ đẫm mơ
Ngọn cỏ sương thu ngời dáng ngọc
Lòng nghe khắc khoải nỗi ơ hờ !
Lý Đức Quỳnh 

VẪN CHỜ NGƯỜI
Vắng biệt duyên tình cứ ngóng chờ
Đêm dài thổn thức lạnh cung tơ
Lòng mong mãi nhớ hồn cay đắng
Dạ đợi hoài trông dáng thểu thờ
Sóng gió bao lần ôm ngõ mộng
Phong ba mấy trận giữ niềm mơ
Còn nguyên nét cũ nồng hương đượm
Trách kẻ xa xôi vẫn hẫng hờ
GM.Nguyễn Đình Diệm

TÌNH THU
Mây trời bàng bạc báo thu sang
Gió nhẹ vờn cây lá rụng vàng
Sương sớm lan dần qua lối tắt
Nắng chiều phủ nhẹ đến đường ngang
Ngưu Lang lẻ bạn sầu ly tán
Chức nữ đơn thân khóc dở dang
Ô thước bắc cầu đưa nhịp nối
Tình đời duyên nợ lắm đa mang.
Trần Văn Hạng

Bài họa:

THU QUẠNH
Đò đã qua bờ,em chẳng sang
Vời trông trống vắng,nắng hanh vàng
Vài ba chiếc lá…buồn hoang hoải
Mấy phiến tơ trời…nhớ ngổn ngang
Nổi gió mây về đơn bóng níu
Khơi triều sóng cuộn lẻ tay dang
Màu thu loang lổ tình thu úa
Nặng trĩu thu hồn khách lữ mang
Lý Đức Quỳnh

HỒN THU
Ngây ngây bách thảo cuối chiều thu
Mây trắng lang thang cõng gió phù
Lá đỏ rướn cong mình khát vọng
Nắng vàng ngơ dịu sắc trầm tư
Cánh cò lãng đãng vời thăm thẳm
Giọng sáo mơ màng rót véo vu
Rừng ới chiều ơi rơi chậm nhé
Có người khách ngẩn lặng hồn ru .
CAO BỒI GIÀ

Bài họa:

NỖI SẦU THU
Trên cành lỗ chỗ nắng vàng thu
Xuống vội chiều mây gió phập phù
Lá úa lao xao niềm khắc khoải
Sương mù bảng lảng nỗi sầu tư
Đường xưa vắng lạnh chìm  u uẩn
Chốn trọ  cô sầu nhốt quạnh vu
Nước chảy theo dòng không trở lại
Sao lòng khát nhớ sáo diều ru
Lý Đức Quỳnh

CHIỀU THU
(Nđt)
Sẫm ánh dương hồng trải nắng thu
Vườn ai lá rụng thổi bay phù
Căn phòng trống trải tình đêm muộn
Mảnh chiếu tơi bời lỡ mộng tư
Mảng tối chờ trăng rời ngõ lịm
Sương chiều đợi biển rã hồn vu
Bên hè gió ngủ còn mê muội
Tưởng chốn mây ngàn kẽo kẹt ru ./.
LCT
BỤI THỜI GIAN 010916