Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

SOI ÁNH ĐẠO VÀNG

                                   

HỌC PHẬT
 (Thơ mời hoạ )

Đạo vàng chiếu diệu khắp năm châu
Học Phật con nay hết khổ sầu
Khởi ác một đời thêm nghĩ ngợi
Làm lành suốt kiếp khỏi lo âu
Chuyên tu huệ phước lên bờ giác
Huỷ báng Bồ Đề xuống vực sâu
Hiếu nghĩa chi hơn lòng bác ái
Nương theo chánh pháp thoả mong cầu
                                            Trần Ngộ
                                               Lâm Đồng

Bài họa:

SOI ÁNH ĐẠO VÀNG

Sở hữu trong mình một hạt châu*
Đời lê hành khất,đẫm thương sầu
Mãi ngờ chốn bụi thân tầm gửi
Nào biết phương trời cánh hải âu
Bát Nhã rõ bày duyên tánh hiển**
Bồ Đề ngời tỏa thức tâm sâu***
Từng giây giác niệm,từng giây sống
Trọn với càn khôn chẳng vọng cầu****
                                      Lý Đức Quỳnh
                                  -Đồng Nai
com-img

Bài họa:

ĐẠO TÂM

Ánh quang chiếu diệu khắp muôn châu
Pháp vũ ban ra xóa vạn sầu
Trí tuệ ngài ban vun hạnh phúc
Từ bi Phật dạy vượt lo âu
Sân tham đoạn diệt qua bờ giác
Khát ái đắp bồi đến lũng sâu
Hỷ xã thân tâm thường lạc tịnh
Lòng lành thiện pháp mãi mong cầu.
                        GM.Nguyễn Đình Diệm 

*Hạt châu,hay là hạt minh châu,ẩn dụ chỉ Phật tánh.Trong mỗi con người bất kể sang hèn,đẳng cấp xã hội đều có tánh Phật.Nhưng tùy thuộc vào tâm thể và trình độ phát triển tâm linh của mỗi người mà Phật tánh hiện khởi khác nhau.Phật tánh là tánh thấy biết như thật,là tuệ giác giác ngộ,là ánh sáng nội tại soi chiếu trong nhận thức,tư duy và hành động,không bị mê vọng đắm chìm trong vô minh,vượt thoát và siêu hóa khổ đau trong mọi biến tướng,trong mọi hoàn cảnh,để sống an lạc,hạnh phúc.

**Bát Nhã là Phật trí,là trí tuệ thấy biết như thật.Ở đây,Bát Nhã được dùng trong nghĩa thể tánh của vạn pháp là tánh Không.Mọi sự vật luôn tồn tại và biểu hiện hai mặt:Tướng và Tánh,theo ngôn ngữ hiện đại là:hiện tượng và bản thể.Mọi sự vật,mọi hiện tượng hiện hành bởi nhiều yếu tố kết hợp lại với nhau trong mối quan hệ nhất quán một tổng thể,nhưng chỉ là mối quan hệ có điều kiện,tạm thời,nên gọi là tính giả hợp.Về mặt hiện tượng luận trong Phật pháp có Lý Duyên Khởi,giải thích quá trình hình thành,tồn tại,thoái hóa và mất đi của sự vật.Về mặt bản thể luận,có thuyết Tánh Không,tự thể của vạn vật không có một thực tại hằng hữu bất biến,đồng nhất giữa hai thời khắc chuyển động.Làm rõ thêm vấn đề này còn có thuyết Bất Nhị,mọi thực tại luôn đang ở trong dòng vận động và biến đổi.Ngày nay,trong vật lý học cũng đưa ra khái niệm không gian bốn chiều,là không gian động với chiều thứ tư là chiều thời gian,để thay cho cái nhìn tĩnh tại.

***Bồ Đề là tâm giác ngộ,rỗng lặng,trong vắt,ánh sáng ngời tỏa trên cả chiều rộng lẫn chiều sâu.

****Trong hai câu kết.Giác niệm là chánh niệm tỉnh giác là phép quán khi hành trì Tứ Niệm Xứ:thân,thọ,tâm,pháp.Bằng phép quán này đưa tâm lang thang bất định,gọi là phóng tâm hay thất niệm,trở về trong giây phút hiện tại,để tiếp xúc với mọi sự mọi việc đang diễn ra trong tâm lẫn ngoại cảnh,bằng ghi nhận với ý niệm chân chánh.Đây chính là cái ý thức phản tỉnh đồng hành trong quá trình hoạt động của tâm thức.Tỉnh thức là giây phút sống trọn vẹn,tròn đầy trong tinh thần tương dung tương nhiếp,với cái một là tất cả,tất cả trong một.Một cành hoa chứa cả đất trời,nào mây,nào gió,đất,nước,các khoáng chất,ánh sáng mặt trời…Khi đau khổ khởi lên,tiếp xúc với nó,cũng thấy chứa cả bao cung bậc,có cả niềm vui hạnh phúc đã làm nên nó.Như câu hát của Trịnh,tôi là em mà em cũng là tôi…Mỗi giây phút sống trọn vẹn với cả đất trời,thì còn gỉ để mà vọng cầu?

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

CHUYỆN TẤM CÁM



VỊNH CÔ TẤM

Tình đời nghĩ lại thương cô Tấm
Cực khổ suốt ngày còn chịu đấm
Mấy kẻ người dưng ngọt tợ đường
Ấy bà dì ghẽ chua như giấm
Chiếc hài thử nổi sắc quân vương
Bầy sẻ giúp nên màu trướng gấm
Những tưởng vinh hoa mãi với nường
Ngờ đâu oan nghiệt - rời cung cấm
                                 Lê Viên Ngọc 

Bài họa:

CHUYỆN TẤM CÁM

Nghịch cảnh trớ trêu đeo đuổi Tấm
Không xôi phải chịu hoài ăn đấm
Cám quen lắc lẻo miệng nào xương
Dì thói chua ngoa chanh với giấm
Mở hội so chân ướm cuộc hài
Bày trò giấu mặt thay đời gấm
Một tay lừa lọc tưởng che trời
Nghiệp quả phân minh đày ngục cấm!
                            Lý Đức Quỳnh-ĐN



GÁC NGOÀI TAI
(Tặng nhà thơ Lê Đăng Mành)

Mặc cho thế sự chuyện xì xào
Chẳng lọt vào người - sướng biết bao
Tờ giấy trắng tinh ngòi bút thép
Mảnh hồn xanh biếc ánh chòm sao
Lỗ tai không muốn nghe lời tục
Con mắt vẫn nhìn tận đáy ao
"Trang mạng" lướt vô càng thấu suốt
"Mối duyên văn tự" dấn thân vào
                               Lê Viên Ngọc

Bài họa:

THEO DÒNG

Chiếc lá thu rơi gió xạc xào
Đất trời lồng lộng có là bao
Dòng sông nước chảy ngời soi nguyệt
Đỉnh núi đêm tàn lặng tỏa sao
Gặp vận vươn khơi đùa sóng biển
Không thời trụ bến vọc bờ ao
Tùy duyên hỷ xả vui ngày mới
Khổ lụy ai đem quấn chặt  vào?!
                             Lý Đức Quỳnh_ĐN-17/3/2015

KHÔNG ĐỀ

Trời cao biển rộng nước xì xào
Ngắm cảnh mênh mông thú biết bao
Gió thổi qua sông thuyền dạo nguyệt
Mưa về đến núi suối mơ sao
Ngày vui đón nắng gieo thơ phú
Tối thưởng chờ trăng ngắm bóng ao
Lặng lẽ cùng đời lòng khoái trãi
Đầu non cuối bãi bước chân vào
                           GM.Nguyễn Đình Diệm

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

CUNG ĐÀN XƯA




NGÂN KHÚC

Đường xưa dịu vợi cảnh bơ vơ
Chốn ấy nguyệt cầm lạnh phím tơ
Lãng tử thương khi sầu ngóng đợi
Thi đàn nhớ lúc tủi mong chờ

Cô đơn ngõ vắng tuôn dòng lệ
Một bóng trời im đợi ước mơ
Chữ hẹn quen đầu sao nỡ để
Duyên tình năm cũ phải ơ thờ...*
                                           Liên Nguyễn

*Có lẽ do chị Ngọc Liên đang làm quen với thơ đường,nên chưa đủ tự tin.Chút ái ngại,chị đã phân thành 2 đoạn,tránh người đọc khó tính.Quỳnh cũng tôn trọng quyết định của chị mà giữ nguyên như vậy.
Nhân đây Quỳnh cũng xin bày tỏ đôi điều.Thú thật,để làm được một bài thơ đường vừa hay,vừa đúng luật,lại tránh hết các lỗi là rất khó.Quỳnh cũng chỉ giữ phần cơ bản như luật bằng trắc,niêm,đối,vần.Riêng các lỗi như:hạc tất,phong yêu,hạ đầu,thượng vĩ,tiểu vận,khổ độc,bàng nữu,chánh nữu...Tránh được càng tốt.Nếu tìm không ra từ để thay thế,nhưng đọc lên âm thanh nhạc điệu không đến đỗi phải lủng củng va vấp...thì Quỳnh cũng cho qua,vì khả năng chỉ tới đó.Mong quý anh chị và các bạn khi đọc thấy có lỗi nào cần phải chỉnh sửa cho bài thơ được chuẩn,góp ý giúp Quỳnh.Quỳnh chân thành cảm ơn!Thân kính!

Bài họa:

CUNG ĐÀN XƯA

Thuở ấy cung lòng mãi vẩn vơ
Khi nàng nâng phím lướt đường tơ
Vầng trăng nghiêng chếch trời im lắng
Cành lá buông lơi gió đợi chờ
Bảng lảng vòm mây chừng ngọt mộng
Êm đềm suối nước đã tròn mơ
Mùa yêu thôi nở hoa vườn cũ
Lặng lẽ người xưa bước thẫn thờ
                                                 Lý Đức Quỳnh_ĐN

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

HẠ XA

                                                             

BỌ CẠP VÀNG
(thơ thỉnh họa)

Ai gọi tên em bọ cạp vàng
Muốn cùng phượng vĩ đón hè sang
Chờ mưa nén nhựa thêm đằm thắm
Dãi nắng phơi thân vẫn dịu dàng
Một chút hương lòng cho tiếc nuối
Suốt đời tơ rối mãi vương mang
Người ơi xa vắng chưa về kịp
Hoa nỡ chờ nhau đến cũ càng.
                                  Phan Tự Trí


Bài họa:

HẠ XA

Phượng đỏ hong phơi nắng sắc vàng
Cho ngày vào hạ đón mùa sang
Cổng trường đợi khép thêm nhằn nhọc
Sách vở chào thi chẳng dễ dàng
Vừa chớm ngàn khơi màu sóng diễm
Đã liền gió lộng biển triều mang
Phương sầu mắt ngọc dần phai biếc
Nỗi nhớ đong đưa nỗi nhớ càng…

                         Lý Đức Quỳnh_Đồng Nai

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

THỨC THỜI



                                 
HÀO KIỆT ĐÂU?
                               THƠ THỈNH HỌA
Đây không Dịch Thủy chẳng Tần Hoàng
Mà khắc khoải lòng cứ nặng mang
Những đợi Kinh Kha huơ ánh kiếm
Còn mong Cao Tiệm vỗ cung đàn
Đề phòng cựu Tống truyền hung hãn
Cảnh giác tân Tàu tiếp dã man
Biển đảo ngoảnh trông bùng uất hận
Anh hào đâu chẳng xót tâm can
                                 Lê Đăng Mành

Bài họa:

THỨC THỜI

Bành trướng ngày xưa một Thủy Hoàng
Dã tâm lưu dẫn máu còn mang
Bạch Đằng sóng nổi lêu bêu giặc
Như Nguyệt triều ngân lảnh lót đàn
Qua đận biên cương lòng khắc khoải
Lại hồi biển đảo ý miên man
Thời nay xâm lược bằng tri thức
Bản lĩnh ai người đủ đởm can ?!

                           Lý Đức Quỳnh_ĐN



HAI BÀ TRƯNG 

Năm bốn mươi trong thế kỷ đầu
Hai Bà Trưng đại phá Luy Lâu
Mê Linh tuốt kiếm kinh hồn giặc
Tô Định ôm lòng bạt vó câu
Việc nước lo xong tình thắm đượm
Thù nhà rửa sạch nghĩa bền lâu
Hán triều thua trận lòng sôi sục
Nhị Tướng lên ngôi thật nhiệm mầu
                                   Lê Ngọc Phái.
Bài họa:

VẪN TƯƠI MÀU 

Tình nồng nàng gửi mối duyên đầu
Mong vẹn trăm năm nghĩa đượm lâu
Sương lợp miền thu mờ áo mộng
Gió bùng lối hạ đuối chim câu
Ngàn năm đô hộ đau trời thẳm
Mấy bận xâm lăng oán bể sâu*
Đại Hán giấc mơ bành trướng ấy
Quần thoa trang sử vẫn tươi mầu !
                                     Lý Đức Quỳnh
                                       ĐN-25/3/2015

*Do ở bài xướng từ "lâu"là từ đồng âm khác nghĩa.Khi họa"Luy Lâu"là địa danh không còn giữ lại,để tránh trùng từ,Quỳnh xin phép được đổi tính từ "lâu"thành "sâu"cho khỏi lỗi.
**Bài HAI BÀ TRƯNG là bài thơ hay của anh Lê Ngọc Phái được đăng ở nhà chị Én Mùa Thu,Quỳnh có họa nhưng thấy còn lấn cấn vài chỗ,nên đã lâu không đăng lên.Nay tiện thể giới thiệu bài họa với anh Lê Đăng Mành cùng đề tài lịch sử.Quỳnh xin post lên đây cùng quý anh chị và các bạn hữu đọc cho vui vậy.Quỳnh thân kính!

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

TỪ HÔN

                                                                         

CẦU HÔN

Em này, chớ để nụ tình rơi
Ấp ủ nhiều năm đã chín rồi
Pháo đợi ngày vui rền khắp ngõ
Hoa chờ hạnh phúc trải đầy nơi
Trầu dâng rượu rót ngời muôn ý
Kẻ chúc người khen thắm vạn lời
Nếu thỏa ưng lòng xe chỉ mộng
Tơ hồng trọn kiếp dệt thành đôi
                                        VYK.
Bài họa:

TỪ HÔN

Anh í,thôi đành để nụ rơi
Con tim em đã khép lâu rồi
Đường chung,tình hẹn thênh thang bước
Phận bạc,xua lòng rúm ró nơi
Biển ngút ngàn mây còn đợi bến
Trăng chênh chếch bóng biệt xa lời
Cành cong,cụt,gió lắc lư mãi
Đâu chốn cho mình đậu sánh đôi !
                        Lý Đức Quỳnh_ĐN

NGẬM NGÙI
(Họa TỪ HÔN)

Âu sầu mắt lệ chực chờ rơi
Héo rũ tình tôi hết thật rồi
Thoảng thoảng hương hoa khi sánh bước
Mờ mờ bóng nguyệt lúc chung nơi
Anh đang gối mộng, mơ duyên bến
Em đã xua mây, tỏ biệt lời
Ước hẹn không tròn mong đợi mãi
Thôi đành kiếp khác sẽ nên đôi!
                                         DVD

BÙI NGÙI

Ừ thôi chia cách lệ sầu rơi
Mộng ước từ lâu đã chết rồi
Xót dạ hồi mơ khi dạo bước
Đau lòng lúc nhớ buổi trao lời
Duyên không hội tụ thôi đành vậy
Nợ chẳng chung chia cũng phải đôi*
Lặng lẽ canh dài đêm vạc gọi
Bùi ngùi nguyệt tỏ tưởng người nơi !
                               GM.Nguyễn Đình Diệm
*Đôi: ném,vất,bỏ

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

CHUYẾN ĐỜI




NGÀY VỀ

Biêng biếc dòng soi dáng lá gầy
Hết xiềng hết xích trở về đây
Gành tre rặng liễu gai choàng kín
Giếng nước bờ ao cỏ mọc đầy
Chẳng có người xưa tha thiết đợi
Chỉ toàn bụi ố mịt mùng vây
Hoang đàng một bước ôm sầu mãi
Duyên nợ ba sinh hóa đọa đày.
                            TD.ST _ 20.4.2015

Bài họa:

CHUYẾN ĐỜI

Ngày đi nắng úa rụng thu gầy
Nén chặt vào lòng mãi giữ đây
Lặng lẽ ghìm đau đêm xuống lộng
Chênh chao buộc nhớ tháng qua đầy
Cơn mơ ảo vọng đời thôi siết
Giấc mộng yêu kiều lưới vẫn vây
Những tưởng tang bồng tung ngựa hí
Nào đâu nợ trả kiếp lưu đày !

                  Lý Đức Quỳnh_Đồng Nai

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

HỌA với anh KHA TIỆM LY

                                       

NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

Tảu giặc khói mù cả biển Đông
Dao ai cắt ruột chẳng đau lòng
Đọc thơ Cần Giuộc vò trăm mối
Viết truyện Vân Tiên gởi núi sông
Lời thép há kiêng phường mãi quốc
Nghiên son nào ngán súng thần công
Dù đui mà rõ đường vinh nhục.
Còn mắt mà như đã lọt tròng!
                          KHA TIỆM LY

Bài họa:

1*/NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

  Bút mực chống cùng súng tấn công
Thương cho Đồ Chiểu khóc non sông
Vân Tiên ngay thẳng gương còn đó
Lục bát thấm sâu truyện thuộc lòng
Cần Guộc xót xa hồn sĩ tử
Nam Kỳ tan nát lệ ngưng tròng
Vần thơ soi tỏ tâm  nghĩa khí
  Chí lớn rạng ngời khắp phương đông
                     NHÃ MY

2*/NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

Thanh bình một thuở mới hừng đông
Sóng nổi trùng dương xoáy cuộn lòng
Ngọn lửa Tế Văn theo đốt giặc
Ánh ngời bút thép tỏa gìn sông
Chở bao nhiêu đạo…đời khai phóng
Đâm mấy thằng gian…thế tiến công*
Tâm nhãn truyền thừa soi quốc bảo
Giúp dân mắt sáng,há vô tròng !
                     Lý Đức Quỳnh_Đồng Nai

*Hai câu thơ nổi tiếng của Cụ:
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.



THẰNG TÔI
 (Thơ mời họa)

Cứ mãi xét nhau qua bộ vó.
Làm sao biết người,biết sâu bọ?
Cửa nhà lẹp bẹp  như chuồng heo,
Chăn chiếu bầy hầy như ổ chó!
Lỏng bỏng cháo khoai húp cầm hơi,
Oang oang chủ nợ la từ ngõ!
Áo sờn bâu, mặt mày xanh dờn,
Mà đéo chịu chường cho trét lọ!
                           Kha Tiệm Ly

Bài họa:

1*/PHẬN ĐỜI..

Chủ nợ vào nhà lo sốt vó.
Đời nầy đổi trị do sâu bọ.
Không nơi nương tựa mượn sàn heo.
Chẳng chốn ngụ cư nhờ hóc chó.
Lót dạ khoai lùi đứng giữ hơi.
Đở lòng bắp luộc nằm canh ngõ.
Thiếu ăn đói khát má xanh dờn.
Trốn núp ngại người nhìn mặt lọ.
                            NguyênHoang
                            Tampa,Fl.

2*/CON MỌN

Gặm nghèo rã ruột,hoài co vó
Chạy riết lo con,lo mấy bọ
Chẳng kể đời sau khụt khịt mèo
Hay chi kiếp trước gầu gâu chó
Mòn thân ở đợ một vuông chòi
Rớt cẳng làm thuê dăm bảy ngõ
Khổ nợ nhân tình chưa hết bu
Loi nhoi cái lũ dòi bôi lọ !
                                                       Lý Đức Quỳnh
                                                     ĐN-4/4/2015

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

KHÁT VỌNG

                                                                           

NGÀN XƯA ĐÃ ĐỊNH

Cánh chim HỒNG-LẠC mấy triều vương
Từ thuở NGƯỜI khai mở lối đường.
Vàng đá chưa phai hồn lệ sử
Kiếm cung còn tạc dấu quê hương.
Cổ kim mấy lớp sầu dâu bể
Vó ngựa bao phen dậy chiến trường.
Hùng khí nước NAM kinh bóng giặc,
Ngàn xưa đã định, Trời riêng phương .
                                               MẶC PHƯƠNG TỬ.
Bài họa:

KHÁT VỌNG

Tự thuở Vua Hùng dựng nghiệp vương
Tiếp sau giới vực định phân đường
Hùng tâm giữ nước hồn tiên tổ
Chính khí khai nguồn đất cố hương
Cuộc mở cơ thời sang bến mới
Đời đưa vận hội tiễn đêm trường
Nghìn xưa khát vọng về nung nấu
Sải cánh chim trời thỏa bốn phương !
          Lý Đức Quỳnh_ĐN-30/4/2015



BẾN HỒNG XUÂN
                    Thơ MỜI HỌA 
        
Dù trải bao nhiêu lớp bụi trần
Ta còn cuộc hẹn bến hồng xuân.
Sầu rơi mấy độ trăng chênh bóng
Thơ trót bao phen bút lạc vần.
Dấu cũ chưa phai màu cổ lục
Trời xưa đã thức cõi thanh tân.
Chim về cánh nhịp miền phương thảo
Bấc lụn, đời gieo giọt sáng ngần.                                
                    MẶC PHƯƠNG TỬ

Bài họa:

VỀ BẾN XUÂN

Chân hoang quen thói ruổi đường trần
 Lạc giữa cô sầu chạnh bến xuân
Nhặt bóng phù hoa trôi mấy mộng
Gom đời lãng thủy ghép đôi vần
Nương bè bỉ ngạn qua dòng tục
Vít ngọn phi lô vút đỉnh tân
Đón gió trăng ngàn reo ý hội
Trong khơi nguồn mạch lộ thêm ngần !

                 Lý Đức Quỳnh_Đồng Nai-25/4/2015

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

VẮNG LẶNG

                                                           

NHẠT NHÒA

Quán nhỏ ta về một sớm mưa
Tường rêu phủ kín đã bao mùa
Màn sương gợi mãi ngày xa cách
Quãng gió khơi hoài buổi tiễn đưa
Khắc khoải hồng nhan thờ thẫn đợi
Trầm ngâm nhạc cũ ngẩn ngơ lùa
Lam chiều khói mỏng đan từng sợi
Thức dậy hoang lòng kỷ niệm xưa
                           12/4/15  
                         +Vũ Yên Khánh

Bài họa:

VẮNG LẶNG

Trôi lòng về gặp lúc chiều mưa
Trời đất đang cơn trở chuyển mùa
Thảng thốt theo niềm thương vắng đợi
Bàng hoàng chạnh nỗi nhớ xa đưa
Con tằm sợi kéo đìu hiu cuộn
Cái nhện mành giăng lất phất lùa
Nơi chốn tương phùng tình mở hội
Nay màu phế tích đã hoang xưa !
                             Lý Đức Quỳnh
                            ĐN-15/4/2015

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

TỰ SỰ

                                             

TỰ SỰ

Thế sự phù trầm thoảng bóng vân
Đêm tìm ánh sáng lụy thiêu thân
Tù mù những tưởng chân như cảnh
Lóe tóe nào hay ảo hóa xuân
Mòn kiếp khổ tu chưa hết ngợm
Cạn đời nan dưỡng chửa thành nhân
Làm người đã khó cho riêng phận
Thêm nghĩa tình chung với cuộc trần !
                        Lý Đức Quỳnh_Đồng Nai

*Nguyên bài Tự Sự là bài họa bên nhà chị Nguyễn Vũ Song Thu.Nhưng do hạn chế bởi vần nên Quỳnh có 2 câu kết không như ý (Làm người khó quá...thôi,thờ phỗng/Tất tật tương lai bái gửi thần).Sáu câu đầu là lời tự sự nghiêm túc,đến 2 câu kết đã trở giọng trào lộng chứa mùi vị cay chua,nhưng nó lại thể hiện sự bế tắc.Một thái độ buông xuôi.Quỳnh phải đổi 2 câu kết cho phù hợp với tinh thần cả bài.Đồng thời khơi nguồn cho mạch ý đến cùng tận của nó có thể.Vừa nói lên được sự nan giải khi giải quyết cái riêng trong quá trình tu chỉnh nhân cách và mưu cầu hạnh phúc cho cuộc sống cá nhân.Vừa đặt ra mối quan hệ giữa cá thể với cộng đồng,trong hài hòa trách nhiệm và nghĩa vụ giữa cái riêng với cái chung.Quỳnh xin chép lại bài xướng của chị Song Thu giới thiệu cùng quý anh chị và bạn hữu cùng đọc.

VẨN VƠ

Ngồi rồi ta ngẫm cái vân vân...
Cơm vợ hài hòa nhẹ tấm thân
Túng tấng nguyệt hoa thêm tổn thọ
Say sưa tửu sắc sớm tàn xuân
Sao bằng đọc sách bình thơ phú
Để được thanh tâm dưỡng trí nhân
Hội nọ hè kia chi mệt xác
An nhiên tự tại thỏa tinh thần
                     15-4-2015
                     Song Thu

Dưới đây là những bài họa của các thi huynh Quỳnh đã mời họa và nhận qua email:

1/*TỰ SỰ

Phù du nhẹ lướt với thanh vân
Có dễ con người đến mấy thân (*)
Mà ước cho tan cay đắng phận
Rồi mơ đển vỡ ngậm ngùi xuân
Chi bằng thơ phú thêm tri kỷ
Mới phải gươm đàn biệt cố nhân
Dẫu khó tâm thành nên chí vững
Vinh hoa cho bõ đận phong trần. (**)
                              Phan Tự Trí Đồng Nai

(*) Một người dễ có mấy thân ( Truyện Kiều – Nguyễn Du, câu số 1005)
(**) Vinh hoa bõ lúc phong trần ( Truyện Kiều – Nguyễn Du, câu số 2287)

2/*BÌNH THƯỜNG NHƯ THỊ !

Chẳng chờ khế hội tợ long vân
Nên quán vô thường cận sắc Thân
Vô đạo lừa người đòi cải dáng
Bất minh bẩy vật muốn hoàn xuân
Khoa trương độ lượng in hàng trí
Khoác lác tinh thần giống bậc nhân
Hãy sống bình thường như thị hiện
Đến đi không ngại giữa hồng trần
                                   Lê Đăng Mành

3/*TÂM SỰ

Thăng trầm thế cuộc tựa phong vân
Thấu tỏ vô minh khiến khổ thân
Vạn pháp chân như đồng nhất thể
Muôn loài sắc tướng biến thành xuân
Tâm bình chẳng ngại mờ chân tánh
Trí tịnh nào lo thiếu thiện nhân
Mạt pháp tới kỳ - đâu biệt nghiệp
Mà chung kiếp nạn cõi dương trần./.
                                              Hồ Trọng Trí

4/*LỜI PHẬT DẠY

Đời người nào khác áng phù vân
Tứ đại  kết thành  giả hợp thân
Sinh tử in tuồng cơn gió thoảng
Mất còn vốn tựa bóng mưa xuân
Năng tu đâu khó về đường Bụt
Chăm học dễ bề tới nẻo nhân
Phật dạy trong lòng ưa mát mẻ
Thì mau giảm bớt lửa hồng trần
                                        Trần Ngộ

5/*NGHĨA TÌNH TRỌN VẸN

Chức quyền bổng lộc bóng phù vân
Hãy bỏ qua thôi chớ bận thân
Tư tưởng hanh thông luôn thoải mái
Tâm hồn nhàn nhã mãi thanh xuân
Rèn tu phẩm chất tâm hiền thảo
Phấn đấu lòng thành dạ hiếu nhân
Mặc kệ thế gian dù biến đổi
Nghĩa tình trọn vẹn chốn dương trần
                                               Hồ Hắc Hải

6/*CHUYỆN RIÊNG

Cảnh sống tối xầm những vẩn vân
Lang thang mò mẫm khắp dương trần.
Theo binh cũng bởi khôn tìm nghiệp
Thành cán đâu ngờ vẫn nhọc thân.
Ơn chúa giúp cho no cái bụng
Nhờ đời hiểu được rõ từ nhân.
Thoát thời bĩ cực vui cùng trẻ
Tóc điểm mờ sương đón chúa Xuân.
                                      Trần Như Tùng

7/*MẶC … 

Kiếp sống đời người tợ áng vân
Nghèo hèn khốn khó chẳng than thân
Thong dong cùng bậu dù muôn nẻo
Tự tại bên lòng dẫu mấy xuân!
Tâm thiện dạt dào vì tích đức
Quả lành tươi tốt bởi gieo nhân
Gánh cơn phiền não nương theo gió
Mặc gót chân ta lắm bụi trần!
                                                 Như Thu

8/*SỐNG AN VUI

Trầm luân dục ái bóng phù vân
Thế sự đa đoan não loạn trần
Đắm ước công danh đời vất vả
Si mong phú quý nhạt màu xuân
Bình tâm giữa chốn bôn ba khổ
Ổn dạ cùng nơi chạy vạy thân
Chế ngự tham sân an đạm bạc
Tư lương đức độ nẻo hiền nhân
                                  GM.Nguyễn Đình Diệm

9/*NGHIỆP CHƯỚNG

Nhủ lòng thôi nhé chớ phân vân
Lỡ kiếp lưu đày nhục tấm thân
Vướng nợ trần ai đời rã cánh
Vương tình khổ lụy sớm tàn xuân
Đừng mơ việc lớn nên thần thánh
Hãy ước làm người giữa thế nhân
Khát vọng càng cao càng rối rắm
Mong mau thoát khỏi chốn dương trần ./.
                                            LCT
                                            4/5/2015