Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

ÔNG LÁI GIÀ VÀ BẾN

                                   

                     ÔNG  LÁI GIÀ VÀ  BẾN


Khi  náo  nhiệt , khi  đông  vui  là  thế
Lúc  đìu  hiu , lúc  quạnh  vắng  ngác  ngơ  này
Thu  rười  rượi  còn  sáng  sớm  heo  may
Xuân  rộn  rã  thêm  nắng  chiều  nấn  ná
Ủ  men  nồng  vừa  mèm  say  trưa  hạ
Đã  co  ro  rét  buốt  đêm  đông  già !

Rồi  tất  cả  cũng  lại  đi  qua
Lại  trống  vắng  bến  đò  chiều  hết  khách
Ông  lái  già  mái  tranh  khuya  khoắt
Bếp  lửa  tàn  hun  khói  mong  manh
Giữa  hoang  sơn  vách  núi  xây  thành
Trăng  tĩnh  tịch  khuyết  tròn  một  bóng !

Ông  lái  già  nhìn  lung  đêm  lặng  lặng
Lác  đác  ngày  vui  chuyện  vặt  khách  sang  sông !
                                Lý Đức Quỳnh_KH-1987

*Bài nầy Quỳnh viết khi trên đường tìm thăm người chị đi kinh tế mới ở Đồng Trăn,Đất Sét tỉnh Khánh Hòa .Trong lúc chờ đợi đủ khách cho chuyến đò ngang,quỳnh được dịp chuyện trò và quan sát mái tranh đơn sơ làm chỗ trú của Lão lái già.Được nhìn ngắm những vết nhăn in hằn theo thời gian mà nỗi trăn trở phận người đóng sâu vào tâm khảm.Đôi mắt mông lung như phủ mờ sương khói,nhìn xa xăm bảng lảng cuối chân trời.Có cái gì ấy u uẩn cố ghìm nén vào tận thẳm sâu,như cam phận,như lảng tránh sự xoi mói từ tha nhân.Những câu chuyện trò qua lại với Lão,dường như bất đắc dĩ phải mở miệng buông lời lơ lửng.Lão dấm dứ giữ phép,thế thôi.
Năm 1987 tình trạng chung của xã hội vẫn còn ảnh hưởng nặng nề di chứng của thời kinh tế tập trung bao cấp.Lúc ấy Quỳnh chưa tới tuổi 3 mươi còn chạy vạy với cái ăn,cái mặt,huống hồ gì một lão già tứ cố vô thân.Quỳnh cũng đã phải:

NẰM MƠ
Nghèo  mãi  nằm  mơ  thật  lắm  tiền
Chơi  cho  thỏa  dạ  cuộc  trần  duyên
Xây  cầu  Ô  Thước  đưa  người  đẹp
Dựng  gác Đằng  Vương  đón  bạn  hiền
Bộn  kiếp  trung  trinh  nào  hóa  bụt
Dăm  đồng  láo  lếu  đã  thành  tiên
Trăng  sao  yến  tiệc  còn  say  ngất
Níu  áo  nợ  đòi , tá  hỏa...Điên !
                                           (1987)

Kính chúc quý anh chị và bằng hữu sức khỏe,thành công và hạnh phúc !

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

SỨC SỐNG

                           

                   SỨC  SỐNG
Huế  yêu  ơi , thương nhớ  quá  đi  thôi
Đường  cơm  áo , xa  Người , chưa  trở  lại
Dù  cách  biệt , lòng  con  hằng  sống  mãi
Những  êm  đềm  dịu  ngọt  của  quê  hương

Huế  yêu  ơi , Huế  trầm  mặc  kiên  cường
Truyền  sức  sống  những  người  con  bất  khuất
Dáng  im  lặng , nhưng  uy  nghi  thuyết phục
Đáng  tự  hào  với  trang  sử  hùng  anh

Huế  âm  thầm  trong  nuôi  lửa  đấu  tranh
Càng  áp  bức  càng  tăng  dần  sức  mạnh
Và  bùng  lên , cháy  lửa  hồng  cách  mạng
Huế  vào  đời , Huế  phải  đứng  lên  thôi

Đêm  quê  hương  bom  đạn  đã  yên  rồi
Mẹ  thao  thức  năm  canh  dài  không  ngủ
Dễ  nào  khuây , bầy  con  còn  đói  khổ
Chẳng  hề  yên , đàn  trẻ  sớm  âu  lo

Dù  nghèo  khó , nhưng  giành  được  tự  do
Tính  cần  cù , lòng  hăng  say  lao  động
Sẽ  vun  bón  làm  tươi  xanh  cuộc  sống
Huế  vào  đời  bằng  chính  cả  thân  mình

Huế  còn  đây , vẫn  tiếp  bước  cha  anh
Điểm  tô  đời , trái  tim  và  khối  óc
Yêu  thanh  bình , không  ham  giàu  ô  trọc
Tự  bao  giờ  Huế  bình  lặng  nên  thơ !
                          Lý Đức Quỳnh_ĐN-1984

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

XUÂN THẦM LẶNG

                       

                   XUÂN  THẦM  LẶNG


Xuân  đã  đến
Với  đời  tôi  thầm  lặng
Chớm  môi  cười
Như  làn  gió  mong  manh
Xuân  đã  đến
Kéo  hồn  ra  phiền  muộn
Như  nhộng  tằm
Chờ  hóa  bướm  trở  trăn

Từng  hạt  nắng  long  lanh
Ươm  vườn  cây  của  mẹ
Từng  chồi  non  lặng  lẽ
Xanh  nhựa  mới  đơm  bông

Giữa  trời  đất  mênh  mông
Chở  hồn  tôi  bay  lượn
Tình  là  xa  vô  cùng
Chân  nhẹ  bước  thênh  thang

Từng  ngọn  gió  mơn  man
Ru  lòng  tôi  ngào  ngọt
Em  về  cùng  sánh  bước
Bàn  tay  lại  nắm  tay

Bằng  đôi  cánh  tung  bay
Nhọc  nhằn  xưa  trả  lại
Vòng  tay  em  mềm  mại
Bừng  nở  lòng  hoa  xuân !
        Lý Đức Quỳnh_ĐN-Xuân 1987

*Với Chiều lá vàng để giã biệt.Và Không mong để quay về.Thì Xuân thầm lặng cũng chỉ là tiến trình trong dòng thời gian,ghi lại những dấu vết cụ thể hóa những chuyển biến tâm trạng.Xuân thầm lặng chắc chắn không phải là xuân hiện thực,cũng không hẳn là dự cảm,chỉ là đôi cánh của con chim không được tung bay,đang tìm tỏa khát trong khung trời mộng tưởng.....
Quỳnh kính chúc quý anh chị và bằng hữu luôn sức khỏe,an vui và hạnh phúc !

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

KHÔNG MONG


                     KHÔNG  MONG

Ta  đi  tìm  tình  yêu
Trong  trái  tim  đang  mất
Đi tìm  cái  đợi  mất
Trong  trái  tim  chờ  yêu

Ta  đi  tìm  nắng  chiều
Sau  hoàng  hôn  vừa  rụng
Đi  tìm  nơi  trú  ẩn 
Sau  cánh  cửa  mở  toang

Chợt  em  như  thời  gian
Dìu  ta  vào  phiêu  lãng
Mời  mộng  say  chếnh  choáng
Bỏ  lại  đời  ngáo  ngơ

Ta  không  mong  đời  thơ
Ta  chỉ  thèm  ánh  mắt
Thèm  nụ  cười  vụt  tắt
Sau  tiếng  khóc  lặng  lời

Còn  muôn  trùng  chơi  vơi
Chập  chờn  như  chiếc  bóng
Đuối  dần  trong  khát  vọng
Càng  bơi  càng  xa  bờ….

Ta  không  mong  đời  thơ
Ta  chỉ  thèm  ánh  mắt
Thèm  chút  gì  như  thật
Cho  lòng  hết  trống  không !

          Lý Đức Quỳnh_ĐN,10/1986

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

CHIỀU LÁ VÀNG

                       

               CHIỀU  LÁ  VÀNG

Ngày  mai  về , em  có  về  không
Đêm  ở  trọ  lẻ  loi , cô  độc  lắm
Buồn  rưng  rức  không  khóc  được  chia  ai
Còn  cánh  én  cuối  trời  sao  mắc  cửi

Chiều  lá  vàng  cành  liễu  chiết  tha  phương
Khi  rụng  xuống  biết  về  đâu  nguồn  cội
Niềm  nhớ  mong  xuyên  thời  gian  vời  vợi
Cỏ  bồng  bông  bảng  lảng  gió  heo  may

Thương  côi  nỗi  bòng  bong  xa  lạ  rối
Vấn  vương  hoài  tiến  thối  lưỡng  nan  hành
Ngày  mai  về , lòng  đi  em  ở  lại
Bốn  phương  đời  vô  xứ  tống  cô  tình

Trong  gió  trở  từng  vàng  lá  rưng  rưng
Ngày  mai ! Bỗng  tái  tê  ngàn  nín  lặng
Mơ  hồ  rơi  thẳm  sâu  đời  trống  vắng
Mong  lòng  về  từ  giã  lối  hoang  vu !


           Lý Đức Quỳnh_Sài Gòn,thu 1986 !

*Bài nầy quỳnh viết lúc từ giả Sài Gòn,từ giả tuổi trẻ và giấc viễn mơ.Cảm xúc không thể vui.
Trở về cũng là động thái dấn thân trên hành trình mới,an ổn,không mộng không mơ không chờ không đợi.
Kính chúc quý anh chị và bạn hữu nhiều sức khỏe !

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

DẤU LẶNG

                         

               DẤU  LẶNG

Đường  phố  đông  người , tôi  thấy  tôi
Buồn  đi  giấu  mặt  giữa  ngày  vui
Tâm  tư  chia  trọn  cho  một  hết
Thương  số  đành  nguyên  dấu  lặng  đời

Ngày  với  bao  ngày  vẫn  chia  hai
Nửa  hôm  thao  thức  nối  nửa  mai
Nguồn  sầu  nhân  thế  khơi  dòng  chảy
Tác  lực  đồng  sinh  cộng  nghiệp  lai

Điều  kiện  lập  trình  khống  chế  và
Khai  căn  nhân  quả  mệnh  đề  ra
Giữa  lòng  ẩn  số  phương  vô  định
Tiêu  cự  mông  lung  hệ  lụy  là :

Sáo  rỗng  mòn  khuôn  đắng  đót  dòng
Bến  đời  lừa  lận  kẻ  sang  sông
Lửa  tin  tắt  lịm  miền  tâm  tưởng
Khúc  hát  chân  tình  huyễn  hão  không !
             Lý  Đức  Quỳnh_Sài Gòn,cuối xuân 1986

* Bài thơ có sử dụng một vài từ toán học,với ngụ ý,cuộc đời như một bài toán,hạnh phúc là ẩn số,mọi người luôn nắm bắt những dữ liệu để tìm cho mình phép giải.Nhưng kết quả luôn phụ thuộc vào năng lực và các mối quan hệ biện chứng chi phối lẫn nhau giữa các cá thể với tổng thể.Không ai tự mình tách ra,biệt lập để quyết toán đời người được cả.
*Gần 30 năm sau đọc lại bài này,quỳnh có cảm tưởng như Sài Gòn đã bị hàm oan.Từ những dở dang với cái nhìn chủ quan lý giải cho tình huống hay trường hợp cá biệt.Nhưng nếu đặt bài thơ vào đúng bối cảnh của nó,vào cái thời không chỉ riêng Sài Gòn đang mãi còn trong cái vòng luẩn quẩn....hẳn sẽ có sự cảm thông và chia sẻ.Kính chúc quý anh chị và các bạn hữu nhiều sức khỏe !

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

CÓ LẼ

                 
                               

                                CÓ  LẼ
Sài  Gòn  yêu  bươm  bướm  vàng  đến  mộng
Bóng  trăng  mờ  thơ  thẩn  hóa  thành  câm
Hoa  ngát  thơm  trong  vườn  rào  kín  cổng
Phố  phường  đông  xa  lạ  giấu  quanh  lòng

Đêm  ước  trộm  giữa  bao  dòng  tấp  nập
Cuối  hết  mong , bất  chợt  lóe  tình  cờ
Như  bất  chợt trong  một  thoáng  câu  thơ
Tưởng  quên  rồi  bỗng  mới  ngời  lóng  lánh

Chiều  Sài  Gòn  không  sương  mờ  nhân  ảnh
Có  lẽ  nhà  cao – phố  rộng – đường  dài
Bên  này  mộng  không  thấu  nhìn  bên  kia  mộng
Nên  em  đi , anh  đi , quanh  quẩn  cứ  quay  vòng

Dẫu  soi  đêm  lặng  lẽ  giữa  hoang  không
Vẫn  là  trăng  xoay  vòng  đời  tròn  khuyết
Nên  em  ơi , nếu  mai  mình  quen  biết
Cũng  tình  nhân , non  nước  hẹn  hò  nhau !

                  Lý  Đức  Quỳnh _ Sài Gòn,hạ 1984

*Quỳnh làm thơ như viết nhật ký.Nhưng không miêu tả sự kiện,chỉ ghi lại những hiệu ứng tâm lý.Bài thơ trên quỳnh viết vào những tháng ngày mới đến tìm kiếm cơ hội trên đất Sài Gòn xa lạ.Tuy bước chân lạc lõng,nhưng vẫn còn giữ lại được niềm tin và hy vọng.Về sau càng đi vào bế tắc,tâm trạng càng biến động theo chiều hướng tiêu cực.Và,dù không muốn cũng phải đến lúc nói lời từ biệt thành phố đã từng kỳ vọng.Các bài sau quỳnh sẽ giới thiệu tiếp cùng quý anh chị và bạn hữu.Kính chúc sức khỏe !

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Núi Chứa Chan&Cầu Gió Bay

                               

          CHỨA  CHAN  HÓA  NÚI

Chứa  chan  ngàn  trùng  cách  phân  vân
Em  nằm  hóa  núi , thuở  buồn  xuân
Anh  về  lay  chiều  ân  ái  dậy
Trong  khói  sương  vây  phủ  lạnh  lùng

Anh  về  nhặt  lại  tình  em  rụng
Từng  lá  xanh  gầy  nhuộm  vàng  thu
Còn  xưa , ơi  em  tình  kết  thạch
Dưới  vực  hồng  hoang  gió  rầu  ru

Rầm  rì  trong  anh  mùa  chuyển  mạch
Không  mầm  ngà  ngọc , bẽ  bàng  đi
Suối  nước  đầu  nguồn  mây  mưa  cạn
Liêu  xiêu  bỏng  khát  lửa  xuân  thì

Thời  gian  từ  tạ  dòng  vĩnh  cửu
Chia  cắt  tình  nhau , xé  hồn  nhau
Cho  đời  giới  hạn  trong  giới  hạn
Cho  em  có  tuổi , anh  có  sầu !
                       Lý  Đức  Quỳnh_ĐN
                      

*Hai ảnh trên chụp cảnh một góc núi Chứa Chan và cổng chào đi vào khu di tích .
*Núi Chứa Chan thuộc địa phận huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng di tích danh lam thắng cảnh cấp quốc gia theo quyết định số 1204/QĐ-BVHTTDL ngày 29/3/2012.
 *Như bài trước quỳnh đã giới thiệu về Ông Đồn,khi đứng từ phía cầu Phước Hưng nhìn lên vào những đêm trăng trông núi Chứa Chan rất đẹp với hình tượng gợi liên tưởng dậy lên những cảm xúc miên man rất thi vị.Bài thơ trên Quỳnh viết trong cảm hứng từ những liên tưởng như thế !

          QUA  CẦU  GIÓ  BAY

Chiều  chiều  qua  cầu  Gió  Bay
Xiêu  xiêu  cuồng  nhớ  buồn  quay
Dưới  cầu  bóng  soi , tiếc  ngẩn
Áo  nào  phấp  phới  trắng  mây

Em  về  xuân  về , nào  hay
Hoa  tàn  hương  tán  hồn  ngây
Nhựa  xanh  giục  biếc  rậm  rực
Qua  cầu  đón  gió  yêu  bay

Tình  say , không  rượu  càng  say
Môi  trêu , mắt  cợt  thèm  vay
Em  đi  Thanh Bình  ai  hát
Tàn  y  xếp  vội  chiều  nay  

Bão  giông  thế  kỷ  đầy  vây
Qua  cầu  mà  đợi  gió  bay
Thời  gian  tàn  hoang  cát  bụi
Còn  hình  còn  bóng  nào  đây !?
                Lý  Đức  Quỳnh_ĐNai.

*Cầu Gió Bay nằm phía mạn tây nam ga xe lửa Gia Ray,trên con đường huyện lộ Xuân Lộc - Long Khánh.Chiếc cầu cũng bình thường như bao chiếc cầu ở nông thôn khác.Nhưng chính ở tên gọi,làm quỳnh mỗi lần đứng trên cầu nhìn bâng quơ là nhớ đến câu ca dao:Yêu nhau cởi áo cho nhau,về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay."Đây chính là khởi phát cho bài Qua cầu Gió Bay.
Kính chúc quý anh chị và các bạn hữu nhiều sức khỏe !