Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

QUÊ HƯƠNG TÔI

*Bài họa ở nhà bác Ký Gàn.Quỳnh đăng để cùng quý anh chị và bằng hữu :
CHÀO MỪNG CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN PHỦ 7/5/1954 và THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC 30/4/1975 !
                                         


            Đất  cõi  Việt  tôi  nhỏ  một  nơi
          Đấu  tranh  giữ  nước  tiếng  vang  trời
          Bạch  Đằng  dậy  sóng  xâm  lăng  ruỗng
          Biên  Phủ  phất  cờ  độc  lập  tươi
          Lịch  sử  hào  hùng  người  ngưỡng  vọng
          Hiện  tiền  thành  tích  kẻ  trông  vời
          Non  sông  thống  nhất  muôn  lòng  thỏa
          Hạnh  phúc  đâu  là  cái  cuộc  chơi ?!

                                                                 Lý Đức Quỳnh
   Bài họa:
                          KHÍ PHÁCH VIỆT NAM
     Việt Nam nổi tiếng khắp muôn nơi
     Anh dũng ngàn năm giữa đất trời
     Thăng Liễu hung hăng từng bỏ xác
     Cát Đờ gớm ghiếc cũng tàn đời
     Giao thương bốn biển xây tình đẹp
     Hội nhập năm châu dựng lý ngời
     Đoàn kết chung tay cùng sánh bước
     Dân giầu nước mạnh chẳng xa vời !
      30.04.2014
      Cường Nguyễn (Caocongkien)

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

GỬI HUẾ

                                    




          Mộng  thơ  xứ  Huế  vẫn  còn  nay
          Lửa  chiến  tàn  tro  đã  lụi  ngày
          Vết  loét  đau  thương  rêm  sẹo  ngực
          Dẫu  xanh  cây  lấp  hố  bom  dày

          Biệt  đau  neo   khổ  lìa  sinh  tử
          Lại  tiếp  ly  cầu , mỏi  sống  mòn
          Đem  nhớ  vày  yêu  tàn  lẻ  kiếp
          Rẽ  đàn  lo  mẹ  khóc  sầu  con

          Tha   hương  tình  đọc  bài  thơ  Huế
          Lòng  xuyến  xao  lòng  mắt  rũ  cay 
          Mây  đuối  chiều  trời  vô  tận  vắng
          Cây  yên  mãi  gió  chẳng  thôi  lay….! *
                                           

*Lời comment ở nhà Trần Minh Lê khi đọc bài thơ Huế được đăng ở blog của bạn.

                                       

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

CHIA TAY NHÉ !

                                 

                           CHIA TAY NHÉ !
                   
               Chia  tay  nhé , sau  những  lần  thảng  thốt
               Bước  trầm  luân  hụt  hẫng  vịn  vờ  nhau
               Chia  tay  nhé , tưởng  chừng  như  đột  ngột
               Nỗi  thiết  thê  ri  rỉ  đã  nhàu  đau !

               Nhịp  nhàng  xưa  hòa  điệu  lạc  lỗi  sau
               Giai  thức  cũ  đã  đến  hồi biến  tấu
               Những  cung  âm  không  giao  lòng  phối  ngẫu
               Tiệc  tan  tầm  luyến  tiếc  buổi  mời  say.... *
                                                            Lý Đức Quỳnh
               *Lời comment ở nhà bạn Py Nhi .

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

MÀU XƯA

                                   

                                                             
                                    MÀU  XƯA

Em  về  gieo  hạt  cỏ  mầm
Ta  yêu  hoa  dại  thả  trăm  năm  buồn
Vào  hương  nội  gió  trăng  đồng
Dưới  chân  phố  thị  bê – tông  lấp  trời !

Hôm  đi  vi  ngoại  dạo  chơi
Đất  thừa  bỏ  trống  lề  đời  mon  men
Lơ  ngơ  bắt  gặp  nỗi  niềm
Duyên  gì  sót  phận  thuở  biền  biệt xưa !

Đêm  vọt  vàng  rượi  rũ  mưa
Giữa  khuya vắng  rụng  đùng  đưa giọt nhòa
Quê  im  lìm  nhớ  cõi  xa
Trăng  im  lìm  bóng  ngời  là  trong  nhau ?!
                                           Lý Đức Quỳnh


          

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

ĐỂ NHỚ

*Để nhớ lại những ngày chân ướt chân ráo,cách đây một năm,tập tễnh đi vào thế giới ảo,quỳnh ngồi đọc lại một số bài thơ họa khi đến làm quen với các blogger.Các bài họa thường gõ phím tức thì,làm vội,cốt để giao lưu,nên cảm xúc chỉ là thoáng chốc,câu chữ không cân nhắc nhiều.Nhưng khi đọc lại thấy được được,quỳnh cũng lưu cho sau này.....Dưới đây là bài họa trong tình cảnh như vậy.Nhưng tâm tư trong hành trình "Ly hương" là rất thật.Nhưng hơn cả là bài quỳnh họa ở nhà anh Lê Viễn Chinh(Blog Bụi Thời Gian) như một dấu ấn đi vào cánh cửa giao thân.Quỳnh rất trân trọng và quý kính tình cảm của anh.Giờ này anh đã chia tay bè bạn blog,quỳnh xin chép lại đây để hồi nhớ và chia sẻ cùng quý anh chị và bạn hữu.Thân ái! Quỳnh.
                                                 
            http://datdung.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=11106#axzz2zDcvMtUH     
                                  HƯƠNG ĐÊM
                          Nắng  đã  khuất  sau  những  ráng  chiều
                                Đường  về  thôn  vắng  bước  cô  liêu
                                Vầng  mây  lơ  lững  trôi  đầu  núi 
                                Làn  gió  chơi  vơi  cuộn  cánh  diều
                                Mái lá che nghiêng màn khói phủ 
                                Bờ  tre  bóng  xế  ánh  trăng  xiêu 
                                Sương  đêm  đọng  chút  mùi  hương  bưởi  
                                Một  thuở  vương  trên  vạt  lụa  điều ./.   
                                             Lê Viễn Chinh
   
Bài  họa:                          

                         LY  HƯƠNG

Mặt  nhật  triền  non  tuột  xoáy  chiều

Dốc  quày  bóng  lẻ  cuốn  trong  liêu


Tưa  chân  bước  mộng  loay  hoay  vực


Toẹt  mắt  miền  mong  lặng  vắng  diều


Ý  đón  nghệch  ngờ  cùng  lộn  đảo


Tình  đeo  tràng  trễ  với  vênh  xiêu


Từ  ly  là  biệt  từ  ly  biệt


Lòng  quấn  vào  đau  buốt  nhiễu  điều
!

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

CẢM NHẬN của HUỲNH XUÂN SƠN

*Trước Tết Xuân Sơn có viết cảm nhận bài Không mơ của Quỳnh,do Quỳnh bận công việc không đưa lên entry được.Nay Quỳnh đăng chia sẻ cùng các bạn để tỏ lòng biết ơn đến tác giả XS vậy !

                                 

Huỳnh Xuân Sơn Với Cảm Nhận Bài Thơ Không Mơ Của Tác Giả Lý Đức Quỳnh



Lời bài hát Đố ai của nhạc sĩ Phạm Duy đang được nữ ca sĩ Thái Thanh cất lên trong vắt bên tai tôi. Tôi ngồi nghe mà như uống từng lời khi tới đoạn điệp khúc :
Đố ai nằm ngủ không mơ !
Nửa đêm trăng xuống đứng chờ ngoài hiên
Đố ai nhặt được tim tôi
Để tôi ca hát cho đời nên thơ
Để tôi âu yếm dáng người trong mơ-(Đố Ai)
Tôi dừng lại vì lời ca tình tứ bay bổng ấy như có gì đó liên quan tới bài thơ Không Mơ mà tôi đang đọc :
Không Mơ !
Sớm mai dậy- thức an lành
Ngời hồng ánh- thêm biếc cành xanh non
Duyên vành vạnh đất trời tròn
Áo trần rũ sạch bụi-hồn trắng trong !

Vô biên phối ngẫu thủy chung
Nhụy trinh  rực- giục muôn trùng sinh hương
Sau mưa ngọn tỏ mạch nguồn
Thanh lương nhuận-thấm mầm ươm lộc chồi !

Bao la nâng- vỗ cánh đời
Nghe đồng vọng tiếng tinh khôi réo lòng
Sông về biển làm mênh mông
Dư ba miên viễn chảy dòng vô ngôn !

Ngày reo khánh đêm ngân chuông
Thanh xuân nhịp điệu nghê thường hòa ca
Trên ngàn tươi nụ dâng hoa
Trong sâu thẳm tình đậm đà không mơ !
Ai ngủ mà không mơ ! giấc mơ của mỗi chúng ta khác nhau. Người có giấc mơ vui khi tỉnh dậy cảm thấy khoan khoái. Người mơ giấc mơ hãi hùng khi tỉnh dậy toát mồ hôi hột, thường được gọi là ác mộng.
Còn ở đây ta xem tác giả sau một đêm ngủ không mơ anh tỉnh dậy với tâm trạng như thế nào nhé :
Sớm mai dậy- thức an lành / Ngời hồng ánh- thêm biếc cành xanh non / Duyên vành vạnh đất trời tròn / Áo trần rũ sạch bụi-hồn trắng trong !
Ồ đêm ngủ  không có giấc mơ của tác giả, được anh đón một ngày mới tràn đầy hy vọng và niềm vui đây thôi !
Còn gì hơn sau một đêm nằm và thức dậy thấy cảm giác  "an lành" rồi nhìn ra thấy ánh bình minh chào đón bằng sắc  "ngời hồng" và cây cỏ thêm chồi xanh non.
Đón anh thức giấc còn có  ‘vòng từ sinh’ là cái duyên của tạo hóa .Anh đã đi vào khúc quanh cuối của vòng tròn từ sinh và đã cảm nhận được ‘hồn trắng trong’ vì anh đã ‘rũ sạch’ được ‘bụi hồng trần’ quả thật rất hiếm người có được những đêm không mơ thanh thản như anh. Có lẽ cũng chính bởi anh đã ‘Áo trần rũ sạch bụi hồn trắng trong’
Và một ngày mới đón anh đâu chỉ có những điều ấy nó còn :
Vô biên phối ngẫu thủy chung / Nhụy trinh  rực- giục muôn trùng sinh hương /Sau mưa ngọn tỏ mạch nguồn / Thanh lương nhuận-thấm mầm ươm lộc chồi !
Bao la nâng- vỗ cánh đời /Nghe đồng vọng tiếng tinh khôi réo lòng /Sông về biển làm mênh mông /Dư ba miên viễn chảy dòng vô ngôn !
Trong cuộc sống con người những khoảnh khắc sống thực nhất là lúc họ có được những giây phút tiếp xúc với lòng mình,với thế giới bên ngoài,với tha nhân và với bối cảnh nơi mình đang hiện diện.Những giây phút sống thực này làm cho cảm xúc thăng hoa,dòng suy tưởng cũng gắn liền với thực tiễn,không suy diễn viển vông.
Nhưng tâm thức con người thường hay lăng xăng,không có mặt để đón nhận tất cả những gì cuộc đời ban tặng.
Không loanh quanh đâu đó nơi ngày xưa buồn vui lưu dấu;thì nó cũng lan man bay bổng với ảo giác giữa vùng trời mơ tưởng,dự phóng về một tương lai bất định.Tất yếu phải có những trù tính,hoạch định,nhưng lang thang trôi suông với thời gian lãng phí là vô nghĩa.
Tâm hồn sẽ cằn cỗi,khi nguồn sinh khí từ hiện thực không được cung cấp nuôi dưỡng.Với cách thức  đó,thức dậy là tỉnh thức mở cửa lòng mình ra để giao hòa tận hưởng thỏa thích giữa bao la vô cùng vô tận của không gian và thời gian(chỉ có giây phút hiện tại mới nội hàm mọi chiều kích của không gian lẫn thời gian).
Ở đây dùng từ"phối ngẫu" để mượn hình ảnh hôn phối của đôi lứa yêu nhau,để diễn đạt hết cái tâm cảm nồng nàn,quấn quýt,sống trọn lòng và dâng hiến,không toan tính vị kỷ.
Trong lòng vạn vật muôn trùng cái tinh chất,tinh túy,nhựa xuân,sức sống luôn ngấm ngầm chuyển động rạo rực,như máu đang tuần hoàn trong huyết quản,thúc giục phát tiết ra thần sắc bên ngoài,thế giới muôn loài cũng có hương sắc riêng đang biểu tỏ mời gọi lòng người đón nhận.
Mọi nguồn chảy nội tại hình thành sinh mệnh cho cá thể,khi dòng sông con suối đã cạn khô,cơn mưa sẽ mang về sự sống tươi mới,nước chảy ra xa khơi biển rộng,dòng nước hiển thị sức sống,cũng là vạch nối gốc ngọn,nguồn cội của sinh linh.Và khi sức sống đã tròn đầy sẽ cộng hưởng tồn sinh,thấm nhuần tươi mát với cộng đồng,cuộc sống lại hài hòa tươi mới trong hoan khúc đời ca.
Vâng tâm anh đã tĩnh, hồn anh đã trắng trong thì có gì đâu mà cuộc đời không nâng cánh cho anh vùng vẫy trong bao la đất trời ‘giục sinh hương’ kia.
Chưa hết tiếng lòng anh ‘tinh khôi’ bắt nguồn ở anh đã có một tâm  ‘hồn trắng trong’.Mọi dòng sông đều tụ về biển và hòa vào lòng biển mênh mông làm một. Chẳng có một tiếng lòng nào lúc ấy lại không réo gọi những lời ‘đồng vọng’ào về và chắc cũng chẳng cần một lời nào cất lên nữa. Bởi nó sẽ khuấy động dòng đời bình yên mà có lẽ mất rất lâu anh mới ‘rũ sạch bụi trần’ được để bây giờ :
Ngày reo khánh đêm ngân chuông / Thanh xuân nhịp điệu nghê thường hòa ca /Trên ngàn tươi nụ dâng hoa / Trong sâu thẳm tình đậm đà không mơ !
Tới đây tôi mỡi vỡ ra cái tựa Không Mơ của anh ! bây giờ vào nửa cuối cuộc đời rồi và anh đã có được "‘nhịp điệu nghê thường hòa ca" và "ngày reo khánh"’ còn đêm thì nghe tiếng "chuông ngân". Tâm tịnh thì mọi hỷ nộ ái ố sẽ trôi qua êm ái. Bất giác tôi nhớ tới câu : ‘Tâm bình thế giới bình- Tâm an vạn sự an’. Tất cả mọi sự vui buồn đều từ trạng thái trong tâm mình mà ra
Ở đây tác giả tìm được bến mơ cho mình và chẳng có ai ngạc nhiên khi câu kết của anh nói ra những suy nghĩ từ tận sâu thẳm lòng mình rằng :
Trong sâu thẳm tình đậm đà không mơ !
Liệu đây có phải là câu mà anh muốn giải câu đố của cố nhạc sĩ  Phạm Duy là :
Đố ai nằm ngủ không mơ !( Phạm Duy)

Và anh đã trả lời bằng Không Mơ của mình!
Sài Gòn 14/12/2013
Huỳnh Xuân Sơn

Trước hết cảm ơn Xuân Sơn đã có bài bình,cơ bản nêu được tinh thần bài thơ.Tuy bài thơ có chứa vài ý tưởng,nhưng không mô phỏng hay minh họa cho một thuyết lý nào.Chỉ là một trạng thái cảm xúc tròn đầy khi tiếp xúc với hiện thực cuộc sống quanh mình.Do đó bài thơ cũng tương đối khó cảm nhận,khi không thể chạy theo ý mà nắm bắt rồi suy diễn.Phải vỗ cánh cùng cảm xúc tung bay,ngưng lặng,lắng đọng để hiện thể thành ý tưởng.Xuân Sơn đã tung tăng chân sáo cùng nhịp điệu bài thơ,để,vừa lột tả được nội dung tinh thần bài thơ,vừa cân nhắc thẩm định nhằm truyền tải được hết những cảm nhận của mình trọn vẹn vai trò của người bình ....Cảm ơn tác giả XS đã bắc nhịp cầu tương giao với thơ Quỳnh!Chúc nhiều vui và thành công!